Tags
Giống như đã ngủ say một trăm năm, ý thức và tinh thần đều bị vây trong trạng thái mê man đình trệ, đầu hỗn loạn, làm cho nàng không có cách nào suy nghĩ.
“Đây là đâu?” Kết thúc một giấc ngủ dài, Tả Phỉ Nhạn mở ra mí mắt còn lim dim, ánh sáng từ từ tụ về hốc mắt, gian phòng sáng ngời làm cho nàng có hơi không quen, nhưng cảm giác khó chịu nhanh chóng qua đi, bắt đầu đánh giá đồ trang trí bốn phía.
“Chi nha” Cửa mở ra, truyền đến một giọng nói cực kỳ quen thuộc, “Công chúa rốt cuộc cũng tỉnh, vi thần đã đợi hai canh giờ.” Trên gương mặt lạnh lùng của Vu Vĩ Kỳ treo một nụ cười nhàn nhạt, Tả Phỉ Nhạn mơ hồ nhìn thấy đáy mắt hắn toát ra một tia quan tâm.
“Vu tiểu nhân, sao ta lại ở đây?” Bây giờ nàng đã biết nơi này là chỗ nào, đây là phòng nghỉ tạm ở trong cung của Vu tiểu nhân, khó trách sẽ đơn sơ như thế, nhưng cũng rất sạch sẽ.
“Nhặt được trên đường.” Vu Vĩ Kỳ nháy nháy mắt, hơi giễu cợt nhìn Tả Phỉ Nhạn.
“Nhặt được? Ngươi cho ta là chó hay mèo sao?” Tả Phỉ Nhạn vừa nghe đã phát hỏa, nàng đường đường là tiểu công chúa được hoàng đế sủng nhất, lại bị nói như thế đấy.
“Ta cũng chưa nói, xin công chúa đừng có đoán mò.” Vu Vĩ Kỳ đưa cái chén nóng bốc khói bưng trên tay đến tay Tả Phỉ Nhạn.
“Ngươi nấu?” Tả Phỉ Nhạn không chắc chắn hỏi, cái này thoạt nhìn rất giống như không phải do ngự thiện phòng nấu ra.
“Có ăn thì ăn nhanh đi.” Mất tự nhiên la nàng.
Thật hoài niệm cái mùi vị này, trước kia ở nhà, nàng thường xuyên gọi Vương mụ mụ nấu cho nàng ăn.
“Cháo mặn.”
Tả Phỉ Nhạn vừa húp cháo, vừa đánh giá Vu Vĩ Kỳ, nàng chưa từng phát hiện ra, Vu tiểu nhân mà cũng đẹp trai như vậy, hơn nữa rất có vị nam nhân, cái loại đẹp trai mạnh mẽ vững vàng.
Da màu đồng cổ, trên gương mặt nghiêm túc cương nghị có một đôi mắt nghiêm khắc đầy hơi lạnh, lông mày dày nặng như được quét lên một lớp sơn đen, sống mũi thẳng hơi cao, bờ môi mỏng mà đầy đặn, mặc quan phục vải thô màu đỏ lúc tuần tra trong cung, cả người toát ra hơi thở không thể xâm phạm.
“Nhìn đủ chưa?” Vu Vĩ Kỳ bày mặt nghiêm hỏi.
“Không ngờ, Vu tiểu nhân vẫn là suất nam.” Tả Phỉ Nhạn cười cười với Vu Vĩ Kỳ, đưa chén không cho hắn.
“Tại sao người lại té xỉu ở lãnh cung?” Chỗ vắng vẻ gần gần lãnh cung, nếu như không phải hắn tuần tra tới đó, nàng nhất định sẽ phải ở đó một đêm không ai quan tâm.
“Lãnh cung? Ta không nhớ ta có đi chỗ đó a!” Nàng chỉ biết là sau khi đưa chiếc hộp cho Liên Nhi và Điệp Nhi, nàng cứ chạy mãi, hình như còn khóc nữa, nước mắt làm mờ hai mắt, nàng không biết mình ở đâu, chờ sau khi tỉnh lại đã ở đây rồi, nàng cũng không biết chuyện gì đã xảy ra.
“Gần đây trong cung có tin đồn, người rất thân thiết với Hồng Điệp công chúa?” Cất cái chén xong, Vu Vĩ Kỳ đi về phía cái giá để chậu nước rửa mặt, vắt khăn ướt.
“Không liên quan chuyện của ngươi!” Tả Phỉ Nhạn quát to.
“Khuyên người không nên đi lại với các nàng quá gần, tránh cho đến lúc đó lỗ lã chính là mình.” Vu Vĩ Kỳ không để bất mãn của nàng vào trong mắt, dùng khăn đã vắt xong trong tay lau lên mặt cho nàng.
moi vao nha ss lan dau truyen hay doc mot leo het 31 chuong luon hoho chi nu 9 hao sac kinh khung nhung ma minh thich
thanks ss