Tags

“Tiểu hoàng muội tuệ căn không tệ a! Vừa học đã biết, hoàng tỷ muội ta đây cũng phải cam bái hạ phong.” Giọng hưng phấn chúc mừng không có bất kỳ nịnh hót nào.

“Đâu ra, đều nhờ sư phụ hoàng tỷ dạy tốt, cho nên đồ đệ hoàng muội mới có thể học tốt như vậy.” Tả Phỉ Nhạn tuyệt không khiêm tốn, sau khi tán thưởng hoàng tỷ cũng không quên khích lệ mình một phen.

“Hoàng tỷ, tỷ cứ gọi muội là Nhạn Nhi.” Qua một canh giờ ở chung, Tả Phỉ Nhạn cảm thấy đại hoàng tỷ diễm lệ lười nhác trước mặt này không có đối xử bất hảo như bề ngoài, ngược lại ở chung với nàng lại có loại cảm giác cùng chung chí hướng, rất dễ chịu.

“Vậy Nhạn Nhi gọi ta là Tuyết tỷ tỷ đi.” Tả Phỉ Tuyết vừa thấy được tiểu công chúa điêu ngoa nhất trong truyền thuyết cũng có cảm giác giống như ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, tự nhiên muốn dạy nàng chơi xúc xắc, nàng là người đầu tiên trong ba người muội muội dám chủ động đến gần nàng, khiến cho nàng cảm thấy, mình không phải là trưởng công chúa bị hoàng đế vứt bỏ.

“Tuyết tỷ tỷ, có phải tỷ thường xuyên đến đây chơi xúc xắc hay không?” Tả Phỉ Nhạn chuyển động đôi mắt láu lỉnh linh hoạt hoàn mỹ to tròn, sáp lại bên người Tả Phỉ Tuyết, há miệng muốn cắn trái nho Tả Phỉ Tuyết sắp đưa vào trong miệng.

“Xem như vậy đi!” Tả Phỉ Tuyết lười biếng trả lời, liếc nhìn thoáng qua Tả Phỉ Nhạn, cong ngón tay lên, nhẹ nhàng búng mũi Tả Phỉ Nhạn một chút, “Nha đầu nhà ngươi lười nhỉ, dám đoạt nho của tỷ tỷ ăn.”

“Ô, đau quá, Tuyết tỷ tỷ thật nhẫn tâm.” Tả Phỉ Nhạn ôm cái mũi bị búng thân ngâm.

“Không, không, Tuyết tỷ tỷ tốt nhất, tuyệt không nhẫn tâm.” Vị nho chua chua ngọt ngọt còn đang quanh quẩn bên môi, nàng rất muốn ăn một trái nữa.

Đôi môi đỏ mọng trên gương mặt diễm lệ cong lên một đường cong xinh đẹp, gắt giọng, “Thế còn dám nói tỷ tỷ nhẫn tâm sao?” Tả Phỉ Tuyết phát hiện trêu chọc tiểu hoàng muội này rất vui vẻ, hơn nữa cảm giác cuộc sống cũng phong phú lên.

“Không dám.” Trên khuôn mặt thanh linh thoát tục tràn đầy sám hối.

“Phốc, ha ha ha… Công chúa bị đánh bại!” Thủy Điệp nhìn thấy công chúa nhà mình làm bộ như con nít bị ủy khuất, là kẻ đầu tiên không nể tình bật cười to.

“Hay cho ngươi thối Điệp Nhi, ngươi dám chê cười ta!” Tả Phỉ Nhạn dẩu môi, tiện tay cầm lấy cục xúc xắc để một bên ném Thủy Điệp.

“Giết người rồi… Cứu mạng a… Lục điệp công chúa giết người! Cứu mạng a!” Thấy xúc xắc vèo vèo bay tới, Thủy Điệp không giữ hình tượng chạy trốn trên bãi cỏ, trong miệng không ngừng kêu cứu.

Trong bụi hoa cách đó không xa, một đôi mắt yêu mị, mang tia nhu tình mê hoặc chăm chú nhìn Tả Phỉ Nhạn đã bình phục khỏe mạnh, khóe miệng không tự chủ toát ra sủng nịch. (ai đây ai đây ta???)

Có lẽ là giác quan thứ bảy quá mãnh liệt, Tả Phỉ Nhạn xoay người nhìn về phía bụi hoa cách đó không xa, như cảm thấy nơi đó có người nào đó đang nhìn nàng, cảm giác đó rất quen thuộc.

***

Càng ngày càng giống bách hợp….