“Thực xin lỗi, làm ơn cho qua làm ơn cho qua… Cho qua cho qua… Cám ơn… cám ơn.” Tiêu Vũ Tình tay xách nách mang cố gắng đi về phía trước. Kỳ quái, từ bao giờ con đường trước cửa y quán nhà nàng lại biến thành náo nhiệt rồi, nhiều người đứng thế này?
Đẩy a đẩy a đẩy, nàng chen bên trái liền đụng phải một bức tường, nàng lách sang bên phải tường cũng đi theo bên phải…
Tiêu Vũ Tình ngẩng đầu, mõ mắt (mắt đơ, mắt cá chết) bình tĩnh nhìn quan binh đang ngăn cản trước mặt nàng đầy bất mãn, lộ ra một chút nghi hoặc: “Quan gia, đó là nhà của ta.”
“Tróc nã phản đảng tội phạm quan trọng, nhà ngươi bị trưng dụng.” Quan gia dùng lỗ mũi nhìn nàng một cái liền xoay người sang chỗ khác tiếp tục kiểm soát tình hình.
Phản đảng! Mõ mắt trợn tròn, giống như bị kinh hách.
“Tiêu cô nương, ai ~ Tiêu cô nương…” Phía sau có một người chen chúc vạch đám người ra, đè thấp giọng lặng lẽ kéo y bào màu xám của nàng. Nàng vừa quay đầu lại, là tiểu nhị của khách sạn Vĩnh Phương. Người này linh thông tin tức nhất, chẳng qua có hơi bà tám.
Nàng theo tiểu nhị rời khỏi đám người kia, đi vào khách sạn. Nàng để mấy thứ đang ôm lên trên bàn, phần lớn đều là dược liệu. “Nhà ta bị gì vậy, mới ra khỏi cửa một hồi sao lại có tên trọng phạm triều đình nào chạy vào thế kia? Đám quan binh này vây hết ba tầng trong ba tầng ngoài.”
Tiểu nhị đi theo nàng đến bên cạnh bàn, chọc chọc mấy thứ dược liệu nàng quăng trên đó: “Tiêu cô nương có muốn lấy một bình trà đến không?”
Mõ mắt chớp chớp, gật đầu: “Lấy một bình đi, cái gì cũng được.”
“Đến ngay!” Tiểu nhị chạy nhanh đến hậu đường kêu một ấm bích loa xuân, lại chạy ngược về, kéo ghế ngồi đối diện Tiêu Vũ Tình, hai con mắt tản ra ánh sáng nhiều chuyện đầy gian manh.“Tiêu cô nương còn nhớ rõ Mạc Bắc Thất Hùng ta nói với cô lần trước chứ?”
Hậu đường không kêu tiểu nhị, trực tiếp ngâm trà xong đưa đến cho bọn hắn. Thuận tiện cũng trộm lười, ngồi xuống cùng nghe bát quái (tán chuyện), dù sao ở sau bếp cũng không nghe được nhiều bằng phía trước.
“Việc này có liên quan đến bọn họ sao? Phản đảng đang bị truy nã trong nhà của ta là bọn họ!?” Mõ mắt trợn to, miệng mở thành hình chữ O.
Tiểu nhị đang muốn khinh thường nàng một tiếng, tiếc rằng bộ dạng khiếp sợ của nàng đã lấy lòng hắn, khinh thường biến thành cười cười: “Không phải.”
Miệng đóng lại, khôi phục sự chất phác, sắc mặt thay đổi như một con rô bốt, từng chỗ từng chỗ một.
“Vậy thì chuyện gì xảy ra? Kẻ trốn trong nhà Tiêu cô nương là ai? Vừa rồi ngươi đứng ở bên ngoài nhìn thấy có người vào nhà đúng không?” Đầu bếp lấy tay huých huých tiểu nhị: “Ngươi nói mau, một hồi chưởng quầy sẽ xem náo nhiệt trở về.”
“Ngươi biến đi! Trở về phòng bếp của ngươi đi, đừng ở chỗ này giúp vui.” Tiểu nhị không để ý tới hắn, một tay cầm lấy ấm trà một tay bay qua ngâm cái chén vào trong nước, nói: “Hai năm nay Nam Triều mở cửa, người dân tộc khác ở nước láng giềng đi đạo đầu đường Nam Dương như đi dạo hoa viên nhà mình vậy.” Tiểu nhị đứng lên hạ thấp người bưng cái chén đưa tới trước mặt Tiêu Vũ Tình, hai mắt đảo quanh một vòng. Thấy trong điếm không một bóng người, hắn mới hạ giọng nói: “Ta nghe nói, thành Nam Dương chúng ta xem ra còn tốt chán. Trong kinh thành hay những thành trấn giàu có khác, người ngoại tộc còn kiêu ngạo hơn nữa kìa.”
Tiểu nhị chỉ tay ra ngoài cửa, hướng y quán của Tiêu Vũ Tình mà nói: “Hai người kia, chính là ám sát Mạc Bắc Thất Hùng không thành, một đường chạy trốn từ kinh đô tới nơi này. Bây giờ đang bị vây trong nhà Tiêu cô nương.”
“Hai người?” Tiêu Vũ Tình đờ ra lặp lại.
“Đúng. Bọn họ cũng là người nổi danh hàng đầu trên giang hồ, được xưng là Yến Lữ Song Hiệp, là một đôi vợ chồng, cũng là sư huynh muội. Trong đó nam gọi là Chu Đồng, một đôi cánh tay sắt; nữ là cái gì… À, là Liễu Diệp Đao, còn gọi là Ngu nương tử.” Vẻ mặt hưng phấn nhìn đôi mắt đang đơ ra của nàng một cái, tiểu nhị bỗng nhiên thật mất hứng: “Tiêu cô nương không phải là người trong giang hồ,chưa từng nghe qua mấy danh hào đó cũng là chuyện bình thường. Như ta đây, hôm nay cũng là lần đầu tiên nhìn thấy bọn họ.” Kỳ thật hai bóng người chợt lóe liền vào y quán, hắn không thể thấy rõ cái gì hết, nhưng loại người đã bước nửa chân vào giang hồ như hắn, đương nhiên cũng phải cho mình chút mặt mũi.
Đầu bếp đứng bên cạnh nhìn dáng vẻ hiên ngang tráng chí của tiểu nhị, rùng mình một cái rồi đi về phòng bếp. Một hồi mà bị chưởng quầy bắt được đang thừa cơ lười biếng, sẽ bị trừ tiền công cho xem. Hắn cũng không so được với tên tiểu tử tiểu nhị kia, rất có nhân duyên.
Tiểu nhị kia họ Đỗ, trong nhà đứng thứ hai, lão cha lão nương chẳng có học vấn gì, không có đặt tên tự, chỉ luôn kêu Tiểu Nhị Tiểu Nhị như vậy miết, sau này tới khách sạn Vĩnh Phương bắt đầu làm tiểu nhị, vậy càng gọi là “tiểu nhị”. Đỗ Tiểu Nhị một mình cao giọng một hồi, lại ngồi xuống ghế nhìn Tiêu Vũ Tình.
(nhị: ngu ngốc)
“Tiêu cô nương, cô thật sự là đệ tử thần y?”
“Thế thì sao?” Mõ mắt xoay qua, ra vẻ nghi hoặc.
“Bình thường đệ tử thần y ở trong tiểu thuyết ngoài đường đều biết võ công.” Võ nghệ cao cường, phi châm vào huyệt, lên trời xuống đất, tế thế cứu người, cho dù không phải là cao thủ thì cũng là cao thủ hạng nhất.
Thiếu nữ bạch mục nhấc ấm trà lên châm một chén trà cho mình, thật lâu sau mới phản ứng lại, nói đầy trì độn: “Ta cũng biết a.” Giọng nói thành thật, vẻ mặt chất phác. Đỗ Tiểu Nhị đập một chưởng trên mặt, lớn tiếng ai thán.“Rốt cuộc ta đã hiểu vì sao thần y lại bỏ lại dân chúng đáng yêu của thành Nam Dương chúng ta đi tha hương.” Thật sự là đồ đệ này…
Tiêu Vũ Tình nháy mắt mấy cái, vùi đầu uống trà.
“Sao lâu như vậy mà còn chưa bắt được người…” Đỗ tiểu nhị thấy mất mặt, liền nhấc chân ra nhòm như cũ, lầm bầm lầu bầu đi xem náo nhiệt. Tiêu Vũ Tình thu dọn dược liệu trên bàn, lại lấy ấm trà lạch bạch lên lầu tìm một chỗ bên cạnh cửa sổ ngồi xuống, tự rót tự uống. Vị trí này tốt hơn nhiều, vừa vặn có thể nhìn thấy con phố đối diện y quán nhà nàng.
Trên đường, đầu tiên là một vòng quan binh vây tròn ở cửa y quán nhà nàng, cầm trường thương bày trận sẵn sàng đón địch; ở giữa lại có một vòng quan binh rút bội trung trường đao ra, cẩn thận quan sát nhất cử nhất động xung quanh; cuối cùng là một vòng tường thịt người, chuyên phụ trách ngăn trở đám người xem náo nhiệt đang đùn đẩy vào trong. Một vòng người cuối cùng Tiêu Vũ Tình đều nhận ra, đây là bọn nha dịch phủ nha Nam Dương Thành, cho nên chỉ có ngăn lại, nói lời hay ý đẹp khuyên láng giềng bảo trì khoảng cách.

Bội trung trường đao
Ngáp một cái, cứ như vậy tới bao giờ nàng mới có thể về nhà a. Đang nhàm chán, bỗng nhiên “Phanh!” một tiếng, cửa lớn y quán bị quan binh hai bên dùng bốn cái móc móng đại bàng móc ra, vỡ nát ngã xuống đất. Cổ tay Tiêu Vũ Tình run lên, nước trà tràn ra, mõ mắt tối sầm ba phần.
“Ba! Ba ba!” Tiếng trường thương bị bẻ gẫy, chỉ thấy từ trong y quán nhảy ra một người nam tử, dáng người khôi ngô, nước da ngăm đen. Hắn bước nhanh đi ra, tay nắm trường thương trước người vài tên quan binh, hai tay nắm mũi thương xiên vào phía trong dùng lực một cái, ba chuôi trường thương lập tức gãy trong tay hắn. Đánh trả hai quyền, đánh bay vài tên quan binh ra ngoài.
Mấy tên quan binh kia đuổi bắt bọn họ từ kinh đô đến Nam Dương đã hơn hai tháng, từng đợt từng đợt mắt thấy sẽ tóm gọn lại bị bọn họ đào thoát. Giờ này thật vất vả vây mục tiêu lại trong một thước vuông này, cũng không thèm để ý gì nữa, một đám người trước sau luân phiên, tre già măng mọc, thề phải bắt bằng được hai người này.
Võ công phòng thân của Chu Đồng, dùng hai cánh tay sắt mạnh mẽ uy vũ ra oai, nhấc bay một tên quan binh đang xách đao bổ tới, quay người chống lại hai tên dùng thương, nhất thời lại bị cuốn lấy, không phân thân được.
“Sư huynh cẩn thận!” Từ trong y quán lại lao ra một nữ tử, thân hình lưu loát vững vàng chạm đất, loan đao trong tay mỏng như cánh ve, một đao lập tức lấy mạng một tên quan binh đang định đánh lén Chu Đồng.
Tiêu Vũ Tình ngồi trên lầu hai nhìn nữ nhân múa một thanh loan đao lá liễu kia kín không kẽ hở, hai người chọi hai mươi mấy tên quan binh trong khoảng thời gian ngắn đúng là không thể hiện yếu thế. Chẳng qua, mõ mắt hơi hơi cúi xuống, trên người nữ nhân kia run nhè nhẹ cùng sự thở dốc càng ngày càng nặng nề, sợ là vết thương vừa băng bó tốt trên vai đã nứt ra nữa rồi. Tiếc cho dược liệu thượng hạng của nàng.
Mõ mắt chớp một cái, phát hiện một thân ảnh quen thuộc đã ở trong đám người, hai tay ôm ngực, một đôi mắt hoa đào tựa tiếu phi tiếu nhìn đám quan binh càng lộ rõ hung tàn phía trước. Bỗng nhiên, hắn lui ra sau hai bước, len lỏi giữa đám người không chú ý biến mất vào chỗ cột ngựa của khách sạn.
Lạc Cảnh thong thả đứng bên chỗ cột ngựa, vẫn cứ nhìn về phía đang đánh nhau, tựa lưng vào cây cột lén lút tháo dây thừng cho con ngựa.
Lúc này, trong vòng chiến, hai tên quan binh dùng đao đỡ đao lá liễu của Ngu nương tử bắt đầu so nội lực, một tên khác cầm thương thân hình chợt lóe vòng ra phía sau Ngu nương tử, chuẩn bị ra thương.
“Sư muội!” Chu Đồng liều mạng đánh phía trước, lập tức đẩy hai người ra chắn phía sau Ngu nương tử, đầu thương liền đâm vào bụng hắn.
“Hu ——” Một tiếng ngựa kêu, một đám ngựa quý đỏ thẫm xông vào đám người, chạy vào vòng chiến. Chu Đồng thấy vội vàng đánh một chưởng xuống chém gãy trường thương, kéo Ngu nương tử cùng nhau xoay người lên ngựa nghênh ngang rời đi.
Một ít quan binh phản ứng nhanh đã đuổi theo sau ngựa, mà một ít khác phản ứng chậm lập tức dắt ngựa đuổi theo. Bỗng nhiên, “Bùm bùm… Bùm bùm…” Không biết con nít nhà ai sợ hãi quá độ, mất pháo trong tay, nhất thời tiếng pháo bùm bùm nổ giữa đám người, hù ngựa hỗn loạn một trận, không nghe sai khiến. Thế nên bọn quan binh chỉ còn cách trơ mắt nhìn hai người lại một lần nữa đào thóat.
Ở góc đường, Lạc Cảnh nhìn chỗ cửa sổ đang mở trên lầu hai khách sạn Vĩnh Phương như có điều suy nghĩ.
Mà trên chỗ ngồi lầu hai khách sạn Vĩnh Phương chỉ còn lại một xâu tiền đồng cùng một bình bích loa xuân đã uống hết.