Tags
“Leng keng leng keng…”
Tiếng xúc xắc đụng nhau thanh thúy dễ nghe truyền ra từ đầu chung, kích thích dây thần kinh mẫn cảm nhất của bạn Tả Phỉ Nhạn mới vừa nhảy vào Hồng Điệp Cung.
Nàng chưa từng có cảm giác như thế, vừa nghe đến tiếng xúc xắc lay động trong đầu chung, máu của nàng cũng chảy ngược về, giống như là chích ma túy, muốn chạm vào.
“Chúng tiểu nhân, mau đặt cược a! Mua lớn mua nhỏ, một cái thắng bại.” Giọng nói kiều mỵ la to.
“Lớn, lớn, lớn…”
“Nhỏ, nhỏ, nhỏ…”
Tả Phỉ Nhạn híp mắt lại nhìn Hồng Điệp công chúa mặc cung trang đỏ hoa hồng đang bị sao trăng vây quanh, nhìn nàng khí định thần nhàn ra sức lắc chung, nhìn nàng không để ý hình tượng nhấc váy lên một cước nhảy qua ngồi trên bàn gỗ hồng, một cước đạp trên ghế dài, bên cạnh còn một tiểu cung nữ đang đứng bưng trà, giống như là đợi nàng khát, có thể tùy thời tùy chỗ uống trà giải khát.
“Ta chọn lớn.” Nghiêng tai lắng nghe tiếng xúc xắc lay động, phân biệt từng khối, mặc dù là lần đầu tiên, nhưng nàng vẫn tin vào trực giác của mình, tiện tay đẩy ngọc bội trên người tới giữa chiếu bạc: ở giữa chữ “đại”.
Không biết từ lúc nào, bọn thái giám đã đặt cược xong xuôi chờ mở chung đều im miệng, tất cả đều cúi đầu, không dám phát ra một tiếng động.
“Yêu, đây không phải là tiểu hoàng muội Lục Điệp công chúa sao? Hôm nay sao có thời gian đến chơi chỗ hoàng tỷ này a?” Hồng Điệp công chúa không bị dọa sợ, chẳng qua là hơi cười nhạo nhìn Tả Phỉ Nhạn, đặt đầu chung ở trên giữa chiếu bạc.
“Vẫn nghe nói hoàng tỷ này có một phong vận khác, hôm nay ngẫu nhiên gặp cung nữ của hoàng tỷ, cho nên đã cùng tới đây bái phóng.” Tả Phỉ Nhạn cười cười, đẩy bạch ngọc đầu chung đang cầm trên tay tới trước mặt hoàng tỷ.
“Vậy thì thật là làm phiền tiểu hoàng muội.” Hồng Điệp công chúa cười quyến rũ an ủi một tiếng, giao đầu chung cho cung nữ bên cạnh.
“Thế hoàng tỷ mở chung đi! Còn mọi người khác đừng ngại, cứ xem ta như người bình thường.” Nàng đến làm cho hiện trường yên tĩnh lại, Tả Phỉ Nhạn không đành lòng, cứ để cho bọn họ thả lỏng, nàng không thích câu nệ lễ nghi.
“Nghe thấy chưa, bản công chúa muốn mở chung, các ngươi còn muốn như cá chết nữa sao? Chờ lát nữa thua tiền, đừng có khóc nhè tè ra quần a…” Hồng Điệp công chúa lười nhác nói, bàn tay bạch ngọc mềm mại chậm rãi mở đầu chung, khóe mắt gợi lên một mạt cười.
“Sáu điểm, bốn điểm, ba điểm, cộng lại là mười ba điểm, lớn.”
“Tiểu hoàng muội, muội thắng rồi.” Hồng Điệp công chúa chúc mừng Tả Phỉ Nhạn.
“Thật sao? Xem ra vận khí của muội cũng không tệ lắm.” Lần đầu tiên đánh cược, không ngờ lại thắng, sâu trong lòng dấy lên một niềm kiêu ngạo nho nhỏ.
“Ai, lại thua rồi!” Người thua một mảng lớn, toàn bộ ngồi đó than thở.
“Được rồi, các ngươi lui xuống hết đi! Hôm nay bản công chúa không chơi.” Hồng Điệp công chúa thỏa mãn không thèm để ý phất tay một cái.
“Nô tài cáo lui.” Đám người xếp bàn ghế lại chỉnh tề, rồi lui xuống hết.
“Di, sao đi hết? Không chơi sao?” Thiệt là, mất hứng nha.
“Tiểu hoàng muội còn muốn chơi?” Hồng Điệp công chúa bưng tách trà cung nữ bưng cho nàng nhấp một ngụm lớn, mới nãy đúng là la khàn cổ họng của nàng luôn.
“Muốn a! Chơi vui như vậy, đây là lần đầu tiên muội biết nha.” Trước kia cũng không có ai dạy nàng chơi những thứ này.
Tả Phỉ Nhạn linh lợi chuyển động đôi mắt to ngập nước đáng thương nhìn hoàng tỷ, “Hoàng tỷ, dạy muội chơi được không?” Bước tới một bước nhỏ, kéo kéo ống tay áo của hoàng tỷ làm nũng.
***
My god, sao làm chương này đột nhiên nghĩ, Hồng Điệp là phúc hắc T, Lục Điệp là tiểu bạch P, hai người hợp lại làm bách hợp thật xứng…. Á á á Shi bị tẩy não rồi!!!!
có cảm giác Hồng điệ công chúa cx là ng hiện đại ý. thanks ss