Tags

Thân thể tốt, khí trời tốt, tinh thần tốt, không ai quản, lại có thể đi ra ngoài chơi, Tả Phỉ Nhạn cao hứng thật giống như chú cún con nhảy loạn.

“Công chúa, chúng ta ra ngoài chơi đi!” Thủy Điệp đáng thương nhìn công chúa, công chúa bệnh một phát, nơi nào nàng cũng không thể đi, bây giờ thân thể công chúa tốt lắm, nàng vô cùng muốn đi ra ngoài chơi a.

“Tốt!”

“Vậy chúng ta đi thôi!” Rốt cuộc có thể đi ra ngoài chơi, Thủy Điệp thiếu chút nữa reo hò.

“Công chúa thân thể của người…” Thủy Liên còn đang lo lắng.

“Không có chuyện gì, đi thôi…”

“Nô tỳ tham kiến Lục Điệp công chúa.” Một tiểu cung nữ mặc áo hồng nhạt đi tới trước mặt, nhìn thấy Tả Phỉ Nhạn lập tức quỳ xuống hành lễ.

“Đứng lên đi!” Ai, thật phiền phức, những cung nữ này thấy nàng động một chút là quỳ xuống.

“Di, trên tay ngươi cầm cái gì a?” Tả Phỉ Nhạn tinh mắt nhìn thấy trong tay tiểu cung nữ đang cầm một cái bình bạch ngọc, tò mò hỏi.

“Cái này… cái này…” Tiểu cung nữ ấp úng, không biết có nên nói thật hay không, nếu như không nói lại sợ Lục Điệp công chúa không để cho nàng đi, nếu như nói lại sợ chủ tử mắng nàng, nàng thật khó xử a.

“Công chúa, để cho Điệp Nhi nói cho người biết nha!” Thủy Điệp liếc mắt một cái liền nhận ra tiểu cung nữ trước mặt này là người cung nào, hơn nữa vật trong tay nàng kia, nàng lại càng biết.

“Di? Điệp Nhi ngươi biết?” Không nghĩ tới đồ vật nàng còn không nhận ra, nha đầu Điệp Nhi này lại biết.

“Ngạch.” Thủy Điệp một trận lúng túng, rất khó mà nói, nàng thích chơi vật đó, cho nên biết rõ không được sao?

“Công chúa, Liên Nhi nói cho người biết.” Thủy Liên cũng bước lên một bước.

“Di, các ngươi đều biết? Sao ta không biết?” Đến cùng là vật gì? Mà nàng lại không nhận ra.

“Cái đó là đầu chung, dùng để đựng xúc xắc và lắc xúc xắc.” Thủy Liên cầm bình bạch ngọc từ trong tay tiểu cung nữ đưa tới trước mặt nàng.

“Ân, cái đầu chung với xúc xắc này thật xinh đẹp a, cái này chơi làm sao?” Tả Phỉ Nhạn chưa bao giờ nhìn thấy đồ vật tinh xảo như vậy, yêu thích không muốn rời tay vuốt ve.

“Công chúa cẩn thận một chút.” Tiểu cung nữ nhìn Lục Điệp công chúa lăn qua lộn lại vật kia chơi đùa, sợ sẽ ném hư đầu chung và xúc xắc, lo lắng nói.

“Ngạch? Sợ ta ném hư? Nếu quả thật ném hư, ta bối thường cho ngươi.” Tả Phỉ Nhạn nhìn ra nỗi lo lắng của tiểu cung nữ, lên tiếng an ủi nàng, một cái đầu chung nho nhỏ cùng xúc xắc nàng hoàn toàn có thể bối thường được, nếu như bối thường không nổi sẽ kêu hoàng huynh bối thường.

Xem đi, nàng tính toán rất tốt.

“Nhưng mà… nhưng mà, đây là ngoại bang tiến cống. Nếu để cho Hồng Điệp công chúa biết, nô tỳ sẽ phải chịu phạt.” Tiểu cung nữ càng nói càng nhỏ, xen lẫn tiếng khóc nhè nhẹ.

“Được rồi, đừng khóc, ngươi mới vừa nói cái này là của Hồng Điệp công chúa? Là hoàng tỷ ?” Nàng chắc chắn nàng không có nghe lầm, mới vừa rồi tiểu cung nữ đã nói như vậy.

“Vâng, nô tỳ không dám nói láo.” Không biết Lục Điệp công chúa muốn làm gì, tiểu cung nữ bị dọa sợ đến mức quỳ xuống.

“Sao ngươi lại quỳ xuống nữa rồi? Đứng lên dẫn đường, ta và ngươi cùng nhau đưa cái đầu chung với xúc xắc này trả cho hoàng tỷ.” Ở trong trí nhớ của nàng, Hồng Điệp công chúa này là con ruột của Tây Thái phi, hơn nữa còn là trưởng công chúa, bình thường cũng không hay lui tới.