Tags

Một cái tên sặc mùi…

Shi vốn là một bạn lười chảy thây, suốt ngày rú trong các ăn, ngủ, edit truyện. Niềm vui lớn còn có ngắm mỹ nam và làm bánh. Một ngày đầu hè, Shi hăng hái hớn hở nài xin van xin năn nỉ ỉ ôi đòi đi học làm bánh. Papa sau một hồi trường kì kháng chiến bất thành đã đồng ý, với điều kiện: phải học NẤU ĂN.

Và thế là trưa trưa chiều chiều mặc kệ nắng mưa sấm vang chớp giật, bạn Shi ngoan ngoãn cắp sách đến lớp (nhìn người ta) nấu ăn (và ăn ké).

Lần thứ nhất thực hành tại nhà: Canh gà nấu lá giang.

Gà… vừa chín tới, còn “nhảy” được, (theo nhận xét của Shi thì) ngon.

Không ai thèm ăn.

Lần thứ hai thực hành: Sườn nấu đậu.

Đậu… chưa chín hết, mặn, (theo nhận xét của một đám rất có thể là chém gió) ngon.

Nấu đãi bạn, bạn ăn hết, nhà không ai thèm ăn.

Lần thực hành thứ ba: Nui xào bò.

Nui hơi nát, bò rất ngon, nên bạn chỉ thích ăn bò.

Không ai thèm ăn.

Lần thực hành thứ tư: Chính là cái món bốc mùi ngày hôm nay.

Sau một hồi tức tối, Shi quyết định chỉ nấu cho mình ăn thôi!!! Thế là chọn cái món cả nhà ghét nhất mà làm =]]

Và rất có cảm giác “lấy đá đập chân mình”. Cay quá.

Đau khổ.