Tags

“Hoàng huynh, đừng đánh Nhạn Nhi nữa…”

“Hoàng huynh, đừng đánh Nhạn Nhi nữa, Nhạn Nhi biết sai rồi.”

“Ô ô ô… Đau quá.”

“Đừng, đừng tới đây, không…”

Từng tiếng nói mê đầy sợ hãi làm cho lòng người nghe đều xoắn chặt.

“Hoàng nhi…” Thái hậu khàn giọng kêu.

“Mẫu hậu, nhi thần biết rồi.” Đều tại hắn hại hoàng muội thành như vậy, hắn phải gánh toàn bộ trách nhiệm.

“Vậy chúng ta đi ra ngoài đi! Tâm bệnh phải có tâm dược trị.” Lẩm bẩm tự nói dẫn một đám người đi ra ngoài.

“Bệ hạ, đây là ngưng hương, có thể làm cho công chúa ngủ an ổn không bị cơn ác mộng khống chế.” Mộc Thanh Phong lấy từ trong ngực ra một chiếc túi hương tinh xảo nho nhỏ đưa tới tay Tả Dận Hạo.

Tả Dận Hạo nhận lấy túi thơm, cảm kích nhìn Mộc Thanh Phong đang rời đi.

Tả Dận Hạo đặt túi thơm bên mép gối Tả Phỉ Nhạn, cho nàng có thể ngửi được ngưng hương nhàn nhạt tỏa ra từ bên trong túi thơm.

Có lẽ ngưng hương thật sự đúng như tên, ngưng thần thụy hương (hương thơm giúp ngủ say), nàng dần dần từ sợ hãi không yên, liên tục thở gấp, dung nhan tái nhợt lấm tấm đầy những giọt mồ hôi hiện lên sự an tĩnh.

“Nhạn Nhi, muội muốn ta bắt muội làm sao bây giờ?” Ngón tay mang vết chai nhẹ vuốt trên gò má nghiêng nghiêng của nàng.

Nàng không có dung nhan tuyệt thế, không có tính tình ôn nhu, không phải là loại hắn thích (vớ vẩn, muội muội của chú cần gì chú thích), nhưng nàng lại có bản lĩnh hấp dẫn hắn nhìn chăm chú.

Mỗi ngày sáng sớm tỉnh lại, có thể nhìn thấy nàng nằm bên cạnh hắn, ánh mắt lấp lánh hoảng sợ đổ lỗi tại mộng du.

Có thể nghe thấy nàng lại cưỡi cỗ xe đạp kia dạo quanh trong cung quấy rối, quấy cuộc sống mọi người trong cung thành loạn một đoàn.

Có thể nhìn thấy nàng mặc trang phục khác người kia, giúp cho đường cong hoàn mỹ của nàng tiếp nhận ánh mặt trời tẩy lễ.

“Hoàng muội, muội đã tỉnh chưa?” Tả Dận Hạo lo lắng hỏi thăm.

“Hoàng huynh, huynh có thể gọi muội là Nhạn Nhi một lần nữa không?” Hoàng huynh gọi nàng Nhạn Nhi, thanh âm kia rất êm tai, so với bất cứ người nào gọi nàng cũng thật dễ nghe hơn.

Nhàn nhạt thanh âm trầm thấp như chứa làn điện đang chạy, nghe vào tai tê tê dại dại.

“Nhạn Nhi.” Đây là lần đầu tiên trong khi nàng thanh tĩnh, Tả Dận Hạo cảm thấy trong giọng nói có chút run rẩy, càng từ tính, càng quyến rũ.

“Hoàng huynh, Nhạn Nhi muốn huynh ưng thuận hứa hẹn, sau này không cho phép gọi muội là hoàng muội, phải gọi muội là Nhạn Nhi.” Nàng không cần tiếp tục làm hoàng muội của hắn, nàng muốn Nhạn Nhi của hắn cơ.

Hoàng muội, sẽ thành một cái khe rãnh giữa tình cảm của bọn họ.

Nàng không phải hoàng muội của hắn, nàng là người từ thế kỷ hai mươi mốt tới, nàng có quyền theo đuổi hạnh phúc của mình.

“Được, sau này huynh sẽ gọi muội là Nhạn Nhi.” Chỉ cần nàng vui vẻ.

Hắn nhìn nàng, nhìn trên đôi má tái nhợt của nàng hiệu lên sắc đỏ tường vi, nhìn nàng mỏng đúng dịp thần: môi bờ dắt thật sâu mỉm cười ngọt ngào vết, nhìn nàng nhìn lên hắn trong suốt trong mắt nhanh chóng hiện lên một đạo sáng rọi, giống như Lưu Tinh.

“Hoàng huynh, sau này đừng đánh mông muội nữa, đau quá, đau quá!” Đau kia, đau vào trong lòng nàng.

“Sau này sẽ không bao giờ nữa.” Tả Dận Hạo cúi đầu ưng thuận hứa hẹn.

“Nhạn Nhi còn đang hận hoàng huynh? Giận hoàng huynh sao?” Nghe thấy nàng hận hắn, thế giới của hắn thoáng chốc tối sầm. (đáng đời)

“Không có, không bao giờ!” Đều tại nàng hẹp hòi, “Hoàng huynh, sau này Nhạn Nhi không bao giờ làm chuyện chọc giận huynh nữa.” Nàng nhìn hắn, ánh mắt mông lung, yếu ớt, giống như còn đang chìm đắm trong mỗ cõi mộng ngọt ngào nhất, nàng cúi đầu mở miệng.

****

Đọc chap này Shi thật là ức chế ế ế ế ế ế!!! Muốn đập bàn đập ghế quá đi!!! Shi không thích nữ nhân như thế này a. Nữ nhân là phải biết cương biết nhu, đỉnh thiên lập địa, phải sánh vai với nam nhân, mà phải hơn nam nhân đó là có thể quyến rũ điên đảo nam nhân!!! Đâu mà ra cái dạng bi lụy cầu xin người khác thế này aaaaaa!!! Shi thật là tức chết! May mà sau này không còn cái dạng này nữa, không là Shi drop luôn rồi. May thế!