Tags

“Hoàng nhi có ý gì?” Nét tức giận trên gương mặt Thái hậu từ từ bị “giải phóng” ra.

“Nhạn Nhi còn nhỏ, không thể lập gia đình.” Hắn nhất quyết không đồng ý cho Nhạn Nhi lập gia đình. (hứ, chứ chú nào kêu ẻm không bằng hồ ly tinh người ta lấy chồng từ thuở 14 huh chú nào kêu “nó mà còn nhỏ cái gì” huh)

“Hoàng nhi, chẳng lẽ con đã quên? Không phải con đã cho nhà người ta chuẩn bị hôn sự rồi? Chẳng lẽ con muốn thoái hôn?” Thái hậu cười nhàn nhạt, làm cho người ta có loại cảm giác đang nói chuyện với hồ ly.

“Đó là một chuyện.” Tả Dận Hạo trăm triệu lần không ngờ mẫu hậu sẽ cắn ngược không tha.

Tay đấm đang nắm chặt giiấu dưới tay áo, hắn bị áp lực, hắn đang phòng cơn giận của mình đụng chạm với mẫu hậu.

“Hoàng nhi, đây không phải là một chuyện gì khác, đây hoàn toàn là một chuyện yêu đương, Nhạn Nhi của ta sao có thể cứ vậy mà gả cho người ta? Nhạn Nhi của ta xứng đôi với nam nhân tốt nhất, nếu như các con không phải là huynh muội, ta nghĩ con hẳn là lựa chọn tốt nhất, long xứng phượng, đáng tiếc… Đáng tiếc… Nhưng mà, thật may đã có Thanh Phong ở đây, Thanh Phong tính tình ôn hòa, ánh mắt ôn nhu, có thể nói là hoàn mỹ, Mộc gia ta có thể sinh ra mỹ nam như thế thật là tổ tiên tích đức.” Thái hậu mỉm cười sau khi ca ngợi nhi tử của mình lại quay sang ca ngợi đứa cháu mình thương yêu nhất, bọn họ là kiêu ngạo lớn nhất trong cuộc đời bà.

“Bác…” Trên khuôn mặt anh tuấn của Mộc Thanh Phong có chút không được tự nhiên, hắn không quen bị ca ngợi, nhất là bác mỗi lần gặp lại hắn đều muốn ca ngợi vài lần.

“Tỷ tỷ, tỷ nhìn Thanh Phong cũng ngượng ngùng.” Thái phi trêu ghẹo nói, một tiếng cười nhẹ nhàng kia, như hoa đào tháng ba nở rộ bên trong trắng noãn thánh khiết vậy.

“Tiểu cô cô…” Đôi mắt ôn hòa hiện lên một tia ngượng ngùng, không ngờ tiểu cô cô vẫn trầm mặc không nói cũng trêu ghẹo hắn.

“Được rồi, được rồi, ta không ghẹo con nữa.” Thái phi biết cái gì gọi là có chừng có mực, dùng khăn thêu lướt qua môi son, an tĩnh ngồi một bên.

Tả Dận Hạo dùng ánh mắt lơ đãng nhìn biểu ca của hắn Mộc Thanh Phong, sự yên lặng ôn nhu như ngọc, ánh mắt vĩnh viễn mang nét mỉm cười thản nhiên, sẽ không nổi giận với bất cứ ai, cho dù đang bị ma bệnh giày vò, cũng luôn mỉm cười để cho người khác đừng lo lắng, hình tượng của hắn hoàn mỹ, khí chất của hắn như tiên nhân, y thuật điệu nghệ của hắn lại như Phật sống hạ phàm.

Đến cùng là cuộc sống thế nào tạo cho hắn hoàn mỹ?

“Thái hậu, nô tài có việc bẩm báo.” Ngoài cửa điện truyền tới giọng nói có chút vội vàng nôn nóng của Dư công công.

“Chuyện gì?” Thái hậu nhướng mày, hiển nhiên đối với người quấy rầy có ý bất mãn.

“Công chúa ác mộng không ngừng, toàn thân đổ mồ hôi, lúc lạnh lúc nóng, trong miệng không ngừng nói sảng.”

“Cái gì? Ngươi nói Nhạn Nhi bị ác mộng? Sao lại như vậy được? Một canh giờ trước không phải là còn rất tốt hay sao?” Thái hậu vỗ án, bước nhanh tới mở cửa, muốn đi xem kết quả.

“Biểu ca, sao Nhạn Nhi lại bị ác mộng?” Tả Dận Hạo bình tĩnh hỏi Mộc Thanh Phong.

“Ta cũng không biết, trước đi xem bệnh trạng của công chúa một chút.” Mộc Thanh Phong cũng không rõ, theo lý thuyết sẽ không bị ác mộng.

“Tốt nhất ngươi nên trị lành cho Nhạn Nhi.” Tả Dận Hạo quẳng lại một câu hung ác rồi theo sát sau Thái hậu. (cũng không biết ai gây ra…)

Trong màn lụa màu tím mơ hồ có thể nhìn thấy có bóng người đang không ngừng lăn lộn, trong miệng còn không ngừng tràn ra tiếng rên rỉ thống khổ.

“Đây… đây là chuyện gì đang xảy ra?” Thái hậu chất vấn tất cả thái giám cung nữ Lục Điệp Cung.

“Nô tỳ (nô tài) không biết…” Tất cả các nô tài đều quỳ xuống.