Tags

“Mẫu hậu, tại sao người cứ muốn một lần lại một lần nhắc nhở con chứ?” Hắn muốn quên mất, nhưng mà mẫu hậu lúc nào cũng có biện pháp nhắc cho hắn nhớ.

Hắn khát vọng một cuộc sống sôi nổi giống như người bình thường, một tình yêu bình dị mà khắc cốt ghi tâm, cho dù cuối cùng là đau thương, hắn cũng nguyện ý.

Nhưng, hắn không có quyền đó, hắn sinh ra trong nhà đế vương, chảy trong người hắn là dòng máu phải mưu cầu hạnh phúc cho thiên hạ yên ấm no đủ, hắn là một người trời sinh vương giả, hôn nhân của hắn hình thành trên lợi ích và quyền thế, một cuộc lại một cuộc hôn nhân có thể giúp hắn củng cố triều cương.

Trên mặt Tả Dận Hạo hiện ra thống khổ, hiện ra chút giãy dụa cuối cùng.

“Ta thật hâm mộ ngươi.” Nhìn Mộc Thanh Phong một thân tiên phong đạo cốt, hắn rất rất hâm mộ.

“Hoàng nhi con không nên hâm mộ Thanh Phong.” Ai có mệnh nấy.

Tựa như Thanh Phong, bề ngoài của nó nhìn giống như không có thế tục quấn chân gì, nhưng từ nhỏ đã bị bệnh ma quấn thân, làm cho thân thể hắn suy yếu hơn người bình thường, Thái hậu vô cùng đau lòng nhìn người cháu mình thích nhất thương yêu nhất này.

“Biểu ca, ta thật hâm mộ ngươi, ta hâm mộ ngươi có thể đi khắp nơi, cho dù là sống ở Tử Linh Sơn.” Mà hắn, giống như là cầm thú bị vây nhốt ở trong hoàng cung.

“Biểu đệ, ngươi không nên hâm mộ ta, ngươi có trách nhiệm của ngươi, ngươi có hạnh phúc của ngươi.” Trong lòng Mộc Thanh Phong hiện lên chút khổ sở, biểu đệ khổ, hắn thấy trong mắt, ghi trong lòng, tuy nhiên lại không thể giúp đỡ gì được.

Thân thể hắn gầy yếu, không thể thay biểu đệ ra chiến trường giết địch, không thể thay biểu đệ đi các nơi trong nước tuần tra, chỉ có thể sống ở một Thái Y Viện nho nhỏ, viết đơn thuốc.

“Hạnh phúc? Hạnh phúc ở nơi đâu?” Hắn không biết ở đâu, hắn cũng không biết đó là tư vị gì. (Hạnh phúc nơi đâu sao lại trôi đi quá nhanh… =]])

Nhìn thần thái vân đạm phong khinh hoàn mỹ như tiên kia của biểu ca, hắn liền cảm thấy có chút dối trá, hắn muốn lột ra. (ờ ghen tị thì đi thăng tiên đi rồi có…)

“Mẫu hậu, chuyện lập Hậu sẽ giao cho người làm sao thì làm đi! Nhi thần tuyệt đối sẽ không nhúng tay.” Lập đi! Lập đi! Dù sao sớm muộn gì cũng phải lập, lại còn bị thúc dục miết, không bằng bây giờ giải quyết luôn, cũng có thể bớt cho hắn chút ít phiền não.

“Hoàng nhi, mẫu hậu còn có một việc muốn thương nghị với con, là về hôn sự của Nhạn Nhi.” Thái hậu bỏ qua cái vẻ cực kì chán chường suy sút kia, trực tiếp vào chủ đề tiếp theo.

“Hôn sự của Nhạn Nhi?” Chuông báo động trong lòng Tả Dận Hạo lại bị gõ vang, không chỉ một mình hắn, Thái phi cùng Mộc Thanh Phong đồng loạt nhìn về phía Thái hậu.

“Tỷ tỷ, hôn sự của Nhạn Nhi làm sao?” Thái phi lo lắng hỏi gấp, bà cũng không nghe nói có hôn sự của Nhạn Nhi ở trong phạm vi thương nghị.

“Ta cảm thấy Nhạn Nhi gả cho Vu Vĩ Kỳ quá vội vàng, muốn kéo dài hôn kỳ này sau.” Bởi vì trong lòng bà có lựa chọn tốt hơn, khóe miệng tràn ra một nụ cười không dễ phát hiện.

“Có phải trong lòng mẫu hậu đã chọn được người khác hay không?” Nụ cười hiện lên nơi khóe miệng mẫu hậu kia, lập tức Tả Dận Hạo nhạy bén bắt được.

Hắn biết mà, mẫu hậu gọi hắn tới nhất định sẽ không có chuyện tốt. Xem ra tất cả sẽ bị mẫu hậu nắm trong tay, trong lòng Tả Dận Hạo không khỏi chua xót phiền muộn, khóe miệng giắt nụ cười khổ.

“Ta cảm thấy Thanh Phong vô cùng xứng đôi với Nhạn Nhi.” Một tĩnh, một động, đứng chung một chỗ thật cảnh đẹp ý vui nha, chỉ mới nghĩ đã cảm thấy đẹp.

“Không thể!” Tả Dận Hạo không thèm suy nghĩ cự tuyệt, lần này, hắn sẽ không dễ dàng đáp ứng nữa, hôn sự của hắn đã đủ qua loa, hôn sự của Nhạn Nhi trăm triệu lần không thể qua loa nữa. (Vớ vẩn, liên can gì tới chú mà xen vào, vớ vẩn)

Hắn không thể để cho Nhạn Nhi hận hắn, hắn không muốn nếm thử cái loại tư vị này một lần nào nữa.