Tags
“Mẫu hậu, nhi thần vẫn chưa muốn lập Hậu.” Tả Dận Hạo không thèm suy nghĩ cự tuyệt, cho tới bây giờ hắn cũng chưa từng nghĩ sẽ lập Hậu sớm như vậy.
“Hoàng nhi, tuổi con cũng không còn nhỏ, nên lập Hậu rồi.” Thái hậu lấy giọng nói bá đạo không cho kháng cự hướng về phía hắn.
“Mẫu hậu, nhi thần mới có hai mươi mốt, trong hậu cung cũng đã lập Quý phi với Quý nhân, chuyện lập Hậu có thể để sau.” Cái người trong cuộc như hắn đây cũng không gấp, sao mẫu hậu lại còn gấp hơn hắn chứ?
“Hai mươi mốt? Con cũng biết con đã hai mươi mốt sao? Nhớ năm đó lúc phụ vương con lớn bằng con như vầy con cũng đã một tuần tuổi, mà Hoàng hậu đã lập lên ba năm, con còn có mặt mũi nói ra.” Thái hậu tức không nhẹ, đến cái thứ con chính mình nuôi lớn lại có thể chống đối mình như thế.
“Mẫu hậu, nhi thần không muốn so sánh với phụ hoàng, công tích vĩ đại của phụ hoàng năm đó là trình độ nhi thần theo không kịp.” Phụ vương lớn bằng hắn, tam cung lục viện bảy mươi hai phi đã nhét đầy tràn, còn chưa bao gồm những thứ cung nữ không có danh phận kia, cùng những nữ tử sót lại ở dân gian từng có một đoạn lộ thủy nhân duyên cùng phụ vương.
Tả Dận Hạo xem thường nghĩ, trước giờ hắn vốn không ưa cách sống của phụ vương. Dù sao bây giờ phụ vương đã chết, hắn cũng không muốn nhiều lời gì nữa.
“Tỷ tỷ bớt giận (bác đừng nóng giận).” Thái phi với Mộc Thanh Phong cùng đồng thanh an ủi Thái hậu đang nộ phát.
“Dận Hạo…” Mộc Thanh Phong dùng ánh mắt ý bảo Tả Dận Hạo không nên tiếp tục nữa.
“Là nhi thần không đúng, mẫu hậu đừng tức giận.” Lần đầu tiên Tả Dận Hạo mềm giọng lại, sợ giọng của mình mà còn quyết liệt nữa, thật sự sẽ làm mẫu hậu giận bệnh mất.
“Hoàng nhi, con thật sự không muốn lập Hậu? Là bởi vì cái Hoàng quý phi Ý Vận kia sao?” Nàng nên sớm nghĩ tới, hoàng nhi kiên quyết không lập Hậu nhất định là bởi vì Ý Vận.
“Sao mẫu hậu lại nghĩ đến Vận Nhi?” Có một nửa nguyên nhân là bởi vì nàng, nhưng còn một nửa ngay cả chính hắn cũng không nói lên được, chỉ cảm thấy vẫn chưa tìm được đúng người kia.
“Xem đi, quả nhiên là nó!” Thái hậu ngồi thẳng, nhẹ nhấp hớp trà.
“Hoàng nhi, không phải là mẫu hậu xem thường nàng, là bởi vì nàng thật sự không xứng với ngồi lên Hậu vị. Hôm nay nàng được sắc phong làm Hoàng quý phi, mẫu hậu cũng không thể nói gì, nhưng người được chon vào Hậu vị tuyệt đối không thể là nàng.” Tiểu thư của một gia tộc xuống dốc, còn muốn ngồi lên ghế Hoàng hậu, quả thực là nằm mơ ăn thịt người.
Nếu như không phải Tây Thái phi là chỗ dựa vững chắc cho ả ta, bà đã sớm biếm Ý Vận vào lãnh cung, nếu không phải vì ả, làm sao hoàng nhi của bà lại không chịu nạp phi lập Hậu? Chỉ giữ mình nàng?
“Mẫu hậu, tại sao không thể là Vận Nhi? Vận Nhi có cái gì không tốt? Gia thế nàng trong sạch, giỏi ca múa, ôn nhu thiện lương, huống chi tổ tiên còn lập được công lao hiển hách.” Tả Dận Hạo thật sự nghĩ không ra, tại sao mẫu hậu lại ghét Vận Nhi như vậy.
Từ sau khi Vận Nhi tiến cung, mẫu hậu vẫn luôn ghét nàng, còn gây khó khăn cho nàng khắp nơi, mặc dù Vận Nhi cũng chưa từng nói gì, nhưng hắn biết, cho nên mới phải hạ lệnh cấm bất cứ kẻ nào vào Triêu Dương Cung.
“Hoàng nhi, chẳng lẽ con không biết người có thể liên hôn cùng hoàng tộc phải như thế nào?” Thái hậu dùng ánh mắt sắc bén nhìn thẳng hắn, “Là có ích, không có hôn nhân của người nào không hình thành đưa trên lợi ích.”
“Con cho rằng mẫu hậu con và phụ vương con là yêu nhau mà ở chung với nhau sao? Sai rồi, sau lưng mẫu hậu có lợi ích cường đại, có thể làm hậu thuẫn lớn mạnh cho cha con. Hoàng nhi, đừng trách mẫu hậu nói chuyện lòng dạ ác độc, con thân làm một người vương giả, hẳn là phải hiểu được những thứ đạo lý này hơn kẻ khác.” Lời Thái hậu đang từng bước đánh nát ảo tưởng giãy dụa cuối cùng của Tả Dận Hạo.
Iêu Thái hậu nhắm ấy . Chúc ss T6 ngày 13 vui vẻ hehe ^^
hô thì ra hôm nay là thứ 6 ngày 13 àh? h tỷ mới biết! hèn chi hôm nay “vui vẻ” dễ sợ =]]