Tags

“Hoàng huynh biết muội đau, hoàng huynh cũng không nhẫn tâm muốn muội chịu khổ như thế, không có muội gấy rối vui vẻ trước mặt ta, ta cảm thấy cuộc sống như mất đi sắc màu, muội phải nhanh khỏe lại đấy.”

“Hoàng huynh không cho phép muội hận ta, giận ta không sao, nhưng ngàn vạn lần không thể hận hoàng huynh.”

“Hoàng huynh thề với muội, sau này không bao giờ đánh muội nữa, nếu như chuyện này phát sinh lần nữa, sẽ bị thiên lôi đánh xuống!” Tả Dận Hạo xuất phát từ đáy lòng, thề độc.

Lông mi nhẹ rung động, Tả Phỉ Nhạn không xác định, cảnh tượng trước mắt là mộng hay thực.

Nghe những lời phát ra từ nội tâm của hắn, vậy mà nàng lại không hận hắn đã làm cho nàng mất thể diện trước mặt mọi người, chỉ là có chút dỗi, có chút không phục.

Mi mắt mở ra, một tầng hơi nước tràn ngập trong hốc mắt.

“Nhạn Nhi không khóc.” Tả Dận Hạo chỉ cảm thấy khi Nhạn Nhi khóc tựa như đang đào một góc tim của hắn vậy, ngón tay bối rối giúp nàng lau nước mắt.

“Đây nhất định là mộng, nhất định là mộng, hoàng huynh sẽ không gọi ta là Nhạn Nhi, hắn chỉ biết gọi ta là hoàng muội, xem ra ta còn đang ngủ.” Cuối cùng hắn cũng nghe thấy tiếng Nhạn Nhi, Tả Phỉ Nhạn cảm thấy mình vẫn chưa tỉnh lại.

Nhất định là dược hiệu của hương an thần Mộc Thanh Phong để bên gối vẫn chưa hết, tay quơ lung tung, muốn gạt mở đụng chạm của hắn.

“Ai…” Nhẹ thở dài.

“Đây không phải là mộng, Nhạn Nhi…” Trong giọng nói biểu lộ rõ sự bất đắc dĩ, Tả Dận Hạo không biết giải thích thế nào.

“Vậy muội cứ coi như là mộng đi! Ngủ một giấc thật ngon, hoàn hảo là trán không nóng.” Sờ trán nàng, nhiệt độ đã trở lại bình thường, chẳng qua là thoạt nhìn sắc mặt của nàng còn hơi tái nhợt.

Sau đó, nàng chậm rãi hạ mí mắt, hàng mi cong dài như đôi cánh thiên thần, lẳng lặng khép lại.

Có lẽ thần giấc mộng đang gọi nàng về, nàng cẩn thận cuộn mình, tránh cái mông bị thương không chạm vào giường, tìm một vị trí thoải mái hài lòng ngủ.

“Bệ hạ… bệ hạ…” Thanh âm bị đè thấp truyền vào từ bên ngoài màn lụa.

“Chuyện gì?” Nhìn thoáng qua nàng đang ngủ, Tả Dận Hạo khẽ vén màn lụa.

“Thái hậu tìm ngài.” Dư công công cúi đầu đứng một bên.

“Mẫu hậu có nói có chuyện không?” Bình tĩnh hỏi.

“Mộc công tử hồi cung, Thái hậu gọi ngài đi ôn chuyện.”

“À, vậy ngươi đi trước dẫn đường.” Mộc Thanh Phong là một người bạn tốt khác của hắn, cũng là người cháu mẫu hậu thương yêu nhất.