Tags
“Thanh Phong, ai gia đã lâu không gặp con, rất nhớ con, mấy ngày trước con đã đi đâu?” Thái hậu đỡ Mộc Thanh Phong dậy, vỗ vỗ tay của hắn, ánh mắt nhu hòa.
“Thanh Phong tạ ơn Thái hậu ưu ái, gần đây đã đến Tử Linh sơn một chuyến.” Mộc Thanh Phong khiêm tốn đáp lời.
“Mẫu hậu, các người quen nhau?” Tả Phỉ Nhạn khó hiểu nhìn hành động của bọn họ.
“Chẳng lẽ Nhạn Nhi không quen?” Thái hậu hỏi ngược lại.
“Con không nhận ra, hôm nay không phải là lần đầu gặp mặt sao?” Chẳng lẽ trước kia đã từng gặp? Trong trí nhớ hình như không có người như vậy tồn tại.
“Nhạn Nhi, trước kia không phải là con rất thích dán lấy Thanh Phong sao? Lúc nào cũng bảo hắn dẫn con đi Tử Linh sơn chơi.” Thái hậu nghĩ nàng lại muốn chơi trò gì nữa.
“Muội thật sự quên mất ta?” Mộc Thanh Phong hơi lo lắng, hỏi ngay.
“Không phải là hôm nay chúng ta mới gặp mặt sao?” Làm như nàng hẳn là phải biết.
“Đúng vậy!” Có lẽ đã quên mất thật, không biết một năm này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
“Thanh Phong, thân thể Nhạn Nhi thế nào?” Thái hậu quan tâm hỏi Mộc Thanh Phong.
“Thân thể công chúa không có gì đáng ngại, chỉ cần tĩnh tâm an dưỡng, mấy ngày nữa sẽ tốt.” Mộc Thanh Phong lấy trong ngực áo một bình bạch ngọc đặt vào tay Thủy Điệp rồi dặn dò vài câu.
“Vậy thì tốt.”
“Hắn? Không phải bảo hắn đi rồi sao.” Hừ… Đáng giận, nghĩ đến hắn bụng liền nổi giận, dám làm cho nàng mất thể diện trước mặt đông người như vậy.
Mặt mũi con gái quan trọng thế nào, hơn nữa chỗ kia kín đáo làm sao, há có thể tùy ý để người ta nhìn thấy?
“Nhạn Nhi, con thật sự hận hoàng huynh?” Thái hậu biết nàng đang nổi nóng, cho nên thuận theo ý nàng.
“Hận? Há chỉ là hận, thật muốn lột da hắn, rút gân hắn, uống máu hắn. Không cho phép các người nhắc tới hắn…” Tả Phỉ Nhạn nói, bộ dáng kia thật giống như Tả Dận Hạo đang đứng trước mặt nàng, bị nàng lăng trì.
“Ồ, thì ra là vậy!” Thật may, thật may, bà không đắc tội với Nhạn Nhi bảo bối của bà, nếu không bị nó ghi thù cũng không hay, tất cả những người khác cũng cùng chung ý nghĩ với Thái hậu, may mà không có đắc tội công chúa, nếu không ngay cả chết cũng thành thê thảm như vậy.
Bệ hạ đáng thương, tất cả mọi người cùng yên lặng cầu nguyện cho Tả Dận Hạo.
“Công chúa, tâm tình không nên quá kích động, người sốt cao vẫn chưa lui, nên tĩnh tâm ngủ thêm một giấc.” Mộc Thanh Phong nhẹ nhàng ấn Tả Phỉ Nhạn lên giường, đặt lên trán nàng một thứ gì đó lạnh băng.
“Đó là cái gì?” Tả Phỉ Nhạn vốn muốn nói hắn to gan, nhưng lòng hiếu kỳ cũng bị hấp dẫn đến trên trán.
“Là hàn ngọc ta mang từ Tử Linh sơn về, hạ sốt rất hiệu quả.” Mộc Thanh Phong nhẹ nhàng cười một tiếng, làm nàng an tâm.
Chỉ chốc lát sau, màn lụa tím được rũ xuống truyền đến từng tiếng hít thở bình ổn.
“Thanh Phong, cùng ai gia và Thái phi sang bên kia ngồi một chút, nói chuyện của con một năm qua đi, nơi này có Thủy Liên Thủy Điệp trông rồi.” Thái hậu thân mật kéo tay Mộc Thanh Phong đi ra phía ngoài bức rèm che.
“Thái hậu, Thái phi, thương tổn trên người Nhạn Nhi là do bệ hạ gây nên?” Trong đầu vẫn còn vương vấn hình ảnh nàng ngồi kia nhe răng trợn mắt, hại hắn đau lòng không dứt.
“Đúng vậy! Cũng không biết hoàng nhi bị gì nữa, được rồi không nói bọn họ, nói tới con một chút đi! Lần này trở về dự tính không đi nữa sao?” Thái hậu tha thiết nhìn Mộc Thanh Phong.
“Không đi!” Tạm thời cũng không biết đi đâu, có lẽ là tâm mệt mỏi, cũng có lẽ là có nhiều thứ đã thay đổi.
Thanks ss ^^~