Tags

“Không ổn, bệ hạ không ổn, bệ hạ… không ổn… Đã xảy ra chuyện… Đã xảy ra chuyện…” Giọng cầu kiến vội vàng vang lên ngoài điện.

“Bối rối cái gì a? Trẫm rất tốt, nào xảy ra chuyện gì?” Giọng Tả Dận Hạo hơi tức giận truyền ra từ bên trong.

“Á, bệ hạ, là nô tài nói sai rồi.” Người tới đã quỳ gối trước mặt Tả Dận Hạo, đầu cúi xuống, sợi tóc hoa râm rơi sau thắt lưng.

“Dư công công, có phải thân thể mẫu hậu không thoải mái hay chăng?” Tả Dận Hạo thấy người tới là thái giám bên người của Thái Hậu, lo lắng hỏi thăm.

“Bẩm bệ hạ, thân thể Thái hậu nương nương rất tốt, là công chúa, sau khi công chúa trờ về từ Triêu Dương cung lại sốt cao không lùi.” Giọng Dư công công thở hổn hển mang chút nghẹn ngào.

“Công công xin đứng lên, ngươi già rồi thân thể không tốt, từ từ nói, hoàng muội làm sao? Tại sao lại sốt cao không lùi?” Tả Dận Hạo cả kinh bật dậy từ nhuyễn tháp.

“Tạ bệ hạ, cung nữ Lục Điệp cung hồi báo nói công chúa sau khi trở về từ Triêu Dương cung lại uể oải không thoải mái.” Dư công công đứng lên dùng khóe mắt liếc nhìn thần thái lo lắng của bệ hạ, xem ra Thái hậu nói không sai, nói tin tức cho bệ hạ, bệ hạ nhất định sẽ ngồi không yên.

“Bệ hạ, cẩn thận một chút.” Thanh âm mềm mại lôi kéo ống tay áo Tả Dận Hạo.

“Vận Nhi, ta muốn đi xem hoàng muội, không ở lại với nàng được.” Tả Dận Hạo ngăn tay Ý Vận, nói với vẻ xin lỗi, sau đó vội vàng đi ra ngoài điện.

“Bệ hạ… Bệ hạ, người… người vẫn chưa dùng cơm trưa?” Trên mặt Ý Vận hiện lên mất mát.

“Vận Nhi, buổi tối trẫm lại đến.” Thanh âm lo lắng truyền đến từ xa xa.

“Thế nô tì chờ ngài…” Ý Vận biết, cái bảo đảm này chỉ là một hình thức, có lẽ tối nay hắn sẽ không, sự coi trọng Tả Phỉ Nhạn của hắn hơn xa dành cho nàng, chẳng qua người khác chưa nhìn ra mà thôi.

“Vậy lão nô cũng cáo lui.” Dư công công đứng thẳng lui sang một bên nhún nhường nói.

Dư công công thu hết tất cả phản ứng của Hoàng quý phi vào mắt, trong mắt hiện lên chê cười, hắn hầu hạ qua tiên hoàng, chiếu cố qua đương kim bệ hạ, hiện tại lại là trợ thủ đắc lực bên cạnh Thái hậu, chỉ bằng một Hoàng quý phi, hắn còn không để vào mắt, huống chi cái Hoàng quý phi này lại là một tiểu thư quý tộc xuống dốc, nếu không có bệ hạ và Tây Thái phi che chở, Thái hậu cùng Đông Thái phi sẽ để nàng lại đến bây giờ hay sao?

Nếu như không phải vì nàng, tiểu công chúa được sủng ái nhất sao phải bị bệ hạ trách phạt? Đau lòng chết ông, tiểu công chúa khả ái hoạt bát như vậy, giờ lại phải chịu đau ốm hành hạ.

Ý Vận rõ ràng cảm nhận được bất mãn, hận ý trong mắt Dư công công, nhưng nàng không thèm để ý, điều nàng để ý là, bệ hạ đã bỏ lại nàng.

Nàng thật sự hận sự tồn tại của Tả Phỉ Nhạn, rõ ràng không đẹp bằng nàng, rõ ràng không ngoan ngoãn lễ độ bằng nàng, rõ ràng không tài năng bằng nàng, lại có thể được tất cả mọi người yêu mến.

“Nương nương, chúng ta có cần đi tìm Tây Thái phi không ạ?” Lục Nhi phẫn hận nhìn chằm chằm bóng lưng Dư công công rời đi.

“Cũng tốt!” Hiện giờ, chỉ có bác mới giúp được nàng.

“Mị Nhi, ngươi đi chuẩn bị chút cao hoa mai, Lục Nhi theo ta vào trong thay một bộ y phục nhạt màu, thuận tiện giúp ta vẽ mặt nhợt nhạt một chút.” Trong lòng tính toán lát nữa gặp bác nên nói thế nào, cũng không quên phân phó Lục Nhi phải trang điểm ra sao.

Đấu với nàng, không có cửa đâu, trong mắt hiện lên âm tàn.