Tags

Hoàng muội còn nhỏ, hắn hoàn toàn chưa từng nghĩ tới việc gả hoàng muội đi sớm như vậy, hoàng cung có hoàng muội ở thật giống như là thiên đường, không có trầm muộn, chỉ có tiếng vui vẻ nói cười, thỉnh thoảng trách mắng một chút để hắn có thể giải tỏa phiền muộn trong triều.

Chẳng bao lâu, hình bóng hoàng muội dần khắc sâu vào đầu hắn, nơi cổng vòm, nàng mặc một thân áo mát mẻ, để cho mắt hắn sâu thẳm thêm vài phần, hắn không thích nàng mặc ít vậy cho người khác nhìn thấy, trang phục như thế chỉ có thể là của một mình hắn.

Nhưng, từ nay về sau, tất cả y phục ấy sẽ là của một người đàn ông khác, bạn tốt của hắn, Hoàng thành Đô thống mà hắn tín nhiệm nhất.

“Vậy hoàng muội cáo lui.” Tả Phỉ Nhạn dựa hết sức nặng bản thân vào người Thủy Liên và Thủy Điệp, mí mắt nặng nề, nàng thật sự buồn ngủ.

Cứ như vậy, Tả Dận Hạo nhìn thân ảnh của nàng biến mất ngay trước mắt, trông nàng đầy mỏi mệt.

Ý Vận kêu mấy tiếng “bệ hạ”, thấy hắn không có phản ứng, bước nhỏ đi tới trước mặt hắn, theo tầm mắt của hắn nhìn lại, ánh mắt ác độc vài phần.

“Bệ hạ, bên ngoài trời nóng, nên vào trong nghỉ ngơi một chút.” Hắn là nam nhân nàng yêu mến nhất, nàng không cho phép bất kì kẻ nào cướp hắn đi, cho dù là công chúa được sủng ái nhất cũng không được.

“Vận Nhi gọi ta?” Tả Dận Hạo chậm rãi lấy lại tinh thần, ngắm nữ nhân mình thích nhất trước mặt, thanh mai trúc mã của hắn, mối tình đầu của hắn.

“Bệ hạ, thần cáo lui trước.” Vu Vĩ Kỳ bỗng nhiên lên tiếng, xem ra cũng không cần thiết ở lại nữa.

“Ngươi đi xuống đi!” Tả Dận Hạo liếc về phía Vu Vĩ Kỳ, trong ánh mắt thêm phần lạnh nhạt cùng oán hận, Vu Vĩ Kỳ cảm thấy rõ ràng.

Hắn không hiểu tại sao một đế vương lại lộ ra ánh mắt như vậy với hắn.

“Nhạn Nhi, con thật sự muốn gả cho người ta?” Đi trên con đường trải đầy đá xanh, Thái hậu nghi ngờ hỏi thăm, Thái phi cũng dùng ánh mắt dò hỏi.

“Mẫu hậu, mẫu phi không muốn Nhạn Nhi lập gia đình? Chẳng lẽ muốn ở lại trong cung làm lão ế chồng hay sao?” Khỏi nhìn cũng biết, mẫu hậu và mẫu phi nhất định đang rất lo lắng nàng, Tả Phỉ Nhạn như ai oán hỏi ngược lại.

“Mẫu hậu với mẫu phi không có ý đó, chẳng qua trước giờ không phải con rất ghét cho Đô thống hay sao?” Bà biết Vu Vĩ Kỳ biết đối nhân xử thế, cũng biết dõi mắt trông khắp kinh thành, gia thế Vu Vĩ Kỳ đủ có thể trở thành Phò mã hoàng gia.

“Đúng là ghét, nhưng mà, thường thường thích là từ ghét mà ra.”

“Nhạn Nhi, không phải con đang đùa với mẫu hậu, mẫu phi thôi à?” Thái phi thật không thể tin được, công chúa bé con bà nhìn từ nhỏ đến lớn, giờ lại sắp lập gia đình.

“Mẫu phi, Nhạn Nhi thề, Nhạn Nhi nói không có một câu giả dối.” Tại sao không ai tin tưởng lời nàng nói chứ?

“Tốt, tốt, tốt, Nhạn Nhi đừng thề, mẫu hậu và mẫu phi tin con. Con còn đau bên kia không? Mẫu hậu có cao dán thượng hạng, chờ một chút sai người đưa tới cho con.” Nhìn Nhạn Nhi khập khiễng bước đi, hốc mắt Thái hậu đỏ lên, che miệng lại.

“Mẫu hậu, không có gì đáng ngại.” Tả Phỉ Nhạn còn cố ý vỗ vỗ mông.