Tags

Từng tiếng đánh vang dội, từng tiếng tru bi thống như heo thọc tiết vang lên, liên tục đan xen vào nhau, tạo thành từng đạo ma âm.

“Ngươi nói gì? Tục danh của trẫm là cho ngươi gọi sao? Còn có vương pháp hay không, gia quy hay không?” Tả Dận Hạo giận đen gương mặt tuấn tú, càng nặng tay hơn.

“Đậu phụ…” Sĩ khả sát bất khả nhục, hôm nay chịu thiệt, ngày khác nhất định phải trả lại gấp bội cho hắn, Tả Phỉ Nhạn âm thầm thề trong lòng.

“Còn học cả lời thô tục, xem ra gần đây ở trong cung rất nhàn hạ, ngay cả ta cũng không để vào mắt, vậy sau này gả cho người ta làm vợ chẳng phải sẽ tốc mái nhà chồng hay sao, hôm nay trẫm nhất định phải cho ngươi nhớ kỹ giáo huấn này cả đời.”

Hắn nhẫn nại, lại cổ vũ cho nàng kiêu ngạo thành như vậy, đúng là kỳ cục.

“Huynh muốn đánh thì cứ đánh, cần gì dài dòng nhiều chuyện, ta cho huynh biết, bây giờ ta sẽ không thốt ra một tiếng, chỉ cần ta hừ một tiếng thì sẽ bò một vòng hoàng cung.” Tả Phỉ Nhạn cố ý so gân.

Bây giờ nàng cũng không phải là cô công chúa một năm trước chỉ muốn được mọi người sủng ái, nàng một năm sau, có trí tuệ, dũng khí của người thế kỉ 21, sẽ không khuất phục trước bất kỳ thế lực nào.

“Tốt, ngươi nói!” Sau đó Tả Dận Hạo lại đặt nàng trên đùi quật mạnh vài chục cái.

Tính hết cả thảy, ngay cả chính hắn cũng không nhớ nổi đã đánh bao nhiêu, có chừng ba bốn mươi cái đi?

Trong lòng nhói đau, ánh mắt quét đến y phục mát mẻ lộ lưng trên người nàng, dấu tay đỏ sẫm đã ánh chút tím.

Đau không? Hắn rất muốn hỏi như thế, nhưng không thể.

Nếu hắn mềm lòng sẽ đồng nghĩa với việc hắn yếu thế, nàng chắc chắn sẽ cười hả hê lắm, mà uy nghiêm của hắn cũng sẽ biến mất.

“Đủ rồi…” Dùng sức một cái, lảo đảo ngã trên mặt đất.

Đau quá, lạnh lùng nhếch miệng, “Huynh muốn trách phạt ta tới khi nào? Ta là chó mèo nhà huynh à? Ta mặc cái gì còn phải được huynh cho phép? Chẳng lẽ tự do sống của ta còn phải bị huynh giam cầm? Ta mặc ít vải như vậy thì thế nào? Bẩn mắt huynh à? Nếu như sợ chướng, huynh có thể không nhìn, không ai van xin huynh đặt mắt trên người ta.”

Tả Dận Hạo nghe nàng nói thế, chút áy náy vừa rồi lập tức không còn tồn tại, gương mặt vặn vẹo nghiêm trọng, giữa đốt tay vang lên “kẽo kẹt kẽo kẹt”.

“Nhạn Nhi, không cho cãi nữa, nó là hoàng huynh của con, nó lại càng là đương kim bệ hạ, mau quỳ xuống nhận lỗi.” Thái hậu nghiêm giọng khiển trách, nếu cứ để Nhạn Nhi nói như vậy nữa e sẽ không chịu nổi hậu quả mất.

“Bệ hạ tạm tha Nhạn Nhi, có thể Nhạn Nhi nhất thời nhanh miệng nhục mạ bệ hạ, Nhạn Nhi còn nhỏ, trách phạt vừa rồi đã đủ cho Nhạn Nhi nhớ lấy.” Thái phi cũng lên tiếng xin, nhìn Nhạn Nhi bị đau đớn thế kia, tâm cũng đau muốn chết.

“Bệ hạ, ta nghĩ công chúa chẳng qua cũng là vô tâm thôi.” Vu Vĩ Kỳ vẫn bàng quan cũng mở miệng giúp Tả Phỉ Nhạn.

“Bệ hạ, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của thần thiếp.” Ý Vận anh anh khóc òa lên.