Tags

“Hoàng muội không biết mình sai chỗ nào.” Tả Phỉ Nhạn bướng bỉnh, khẽ cắn môi, không thừa nhận mình có chỗ sai.

“Dám không biết sai, người đâu! Đem công chúa ấn xuống cho ta, trẫm muốn đích thân giáo huấn đứa hư đốn này.” Tả Dận Hạo tức không nhẹ, trầm giọng nói với người chung quanh.

“Cho dù huynh dạy dỗ muội, muội cũng sẽ không thừa nhận mình làm sai.” Tả Phỉ Nhạn căng thẳng, không ngờ hoàng huynh thật sự muốn phạt nàng.

Nhìn bộ dạng xăn tay áo lên, chẳng lẽ muốn… Nàng không dám nghĩ tiếp.

Nàng sẽ không nhận sai trước, kiêu ngạo nhìn chằm chằm gương mặt tức giận của hoàng huynh.

Nếu như nói hoàng huynh lúc không tức giận là thiên sứ, vậy thì lúc tức giận chính là ác ma.

“Hoàng nhi, ai gia còn chưa chết, con dám dạy dỗ Nhạn Nhi trước mặt ai gia à.” Thái hậu lòng như lửa đốt, giận dữ mắng hoàng thượng, bảo bối Nhạn Nhi bà thương yêu vô cùng sắp phải làm trò cười cho thiên hạ.

Nhạn Nhi của bà thân phận trân quý, sao có thể bị dạy dỗ trước mặt người ta?

“Mẫu hậu, lần này ngay cả người cũng không thể ngăn cản quyết tâm của nhi thần đâu, hôm nay con nhất định phải cho hoàng muội một bài học, để cho nó biết, chỗ nào nên đi, chỗ nào không nên đi.” Thật ra thì hắn cũng không muốn dạy dỗ hoàng muội trước mặt một đám nô tài, nhưng hắn không thể không giải toả cơn tức giận này.

“Mẫu phi cũng không cần nói gì.” Nàng cảm tạ mẫu hậu cùng mẫu phi, nhưng nàng thật sự không sai, sai chính là sai ở chỗ hoàng huynh thiên vị.

Hoàng cung là nhà nàng, có chỗ nào nàng không thể đi?

“Bệ hạ, xin ngài đừng trừng phạt công chúa, là nô tỳ mời công chúa tới Triêu Dương cung chơi.” Âm thanh mảnh nhu xuyên qua cãi vã truyền vào tai Tả Dận Hạo.

Tả Phỉ Nhạn lườm càng thêm khinh thường, nàng không cần Hoàng quý phi mèo khóc chuột chết giả từ bi.

“Không mượn ngươi xin, ngươi không có mời ta đến Triêu Dương cung chơi, là bản cung tự mình tới, còn chơi chỗ này thay đổi hoàn toàn.” Mặt ả thật sự làm nàng thấy ghét.

Hoàng huynh đúng là bị mù rồi mới có thể thích phụ nữ như vậy.

“Hoàng muội.” Tả Dận Hạo lửa giận bắn ra tứ phía, chợt nắm cánh tay hoàng muội, kềm nàng không thể động.

“Đau… Đau…” Đau quá, cánh tay như sắp đứt rời.

“Vận Nhi đứng lên đi! Đừng cầu xin cho nó, những chuyện này ta đều biết, nàng chịu thiệt rồi.” Tả Dận Hạo hướng về phía Ý Vận đang quỳ dưới đất, ôn hòa cười một tiếng, liếc cho thái giám của mình đỡ nàng dậy.

“Hoàng nhi, con mau buông Nhạn Nhi ra.” Nhìn Nhạn Nhi bị hoàng nhi siết như vậy, tâm Thái hậu cũng thấp thỏm theo.

“Bệ hạ…” Thái phi cũng lo lắng nhắc nhở hoàng thượng.

“Mẫu hậu, mẫu phi, các ngài không cần phải nói gì, trẫm sẽ không dễ dàng bỏ qua cho nó, đây là một trừng phạt nho nhỏ mà thôi.” Khuôn mặt thanh tú của hoàng muội cũng đã xoắn cả, Tả Dận Hạo có chút không đành lòng.

“Mẫu… mẫu hậu, mẫu phi, Nhạn Nhi không có chuyện gì…” Không thể yếu thế, yếu thế chính là khuất phục, Tả Phỉ Nhạn đau đến cong người lại, ráng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc.