Tags
“Hoàng huynh, huynh trở về rồi.” Tả Phỉ Nhạn phản ứng đầu tiên, ôm chặt lại người hoàng huynh đang ôm mình, mỉm cười thân mật đáng yêu.
“Nói, đang xảy ra chuyện gì?” Tả Dận Hạo vẻ mặt tức giận nhìn người được hắn tiếp được, hận không thể một tay bóp cần cổ mãnh khảnh của nàng, làm cho nàng không còn cười ra rực rỡ như vậy được nữa.
“Ờ, cái kia… cái này… Không phải là chơi sao! Hoàng huynh thực ngốc.” Tả Phỉ Nhạn ấp a ấp úng, ánh mắt đảo loạn chung quanh, chỉ không nhìn tới đôi mắt thịnh nộ của hoàng huynh.
“Thật không? Hoàng muội, nhìn mắt của ta.” Hắn cũng không ngốc, sẽ không dễ dàng tin tưởng lời nói của yêu tinh nghịch ngợm trong ngực này như vậy.
“Ư, hoàng huynh.” Tả Phỉ Nhạn la loạn một tiếng, chậm chạp đối diện với ánh mắt của hắn, cảm giác trái tim như đang đập thình thịch, cực kì căng thẳng.
“Huynh nhìn, không phải muội đang nhìn thẳng vào mắt của huynh à! Hoàng huynh, hoàng muội thật sự không có lừa huynh.” Tả Phỉ Nhạn rất thành khẩn chứng minh trong sạch.
“Đúng vậy, hoàng thượng, Nhạn Nhi thật sự rất ngoan…” Ngay sau đó Thái phi cũng ra tay bảo vệ.
“Mẫu hậu, Thái phi, các người không cần dung túng muội ấy, con tự có mắt nhìn.” Đối với hai vị luôn có lòng bảo vệ hoàng muội này, hắn thật không dám bình luận, còn chưa làm khó dễ thì các bà đã bắt đầu bảo vệ.
“Vậy hoàng nhi có thể để Nhạn Nhi xuống không?” Nếu không muốn làm khó dễ thì mau mau để Nhạn Nhi rời khỏi hoàng nhi.
Nghe thấy hắn dùng loại giọng này hỏi, người chung quanh cũng thót ruột lên.
Ngày thường hắn dùng loại giọng này nói chuyện thì có nghĩa là lửa giận đã sắp nổi lên rồi, chuẩn bị bộc phát.
Mọi người đau lòng bất an nhìn Tả Phỉ Nhạn đang bị ôm, ánh mắt thầm khẩn cầu, thậm chí còn thầm ra hiệu.
“Không ai cho hoàng muội tới đây, là hoàng muội tự đến.” Một người làm một người chịu, Tả Phỉ Nhạn làm lơ những người đang ra hiệu với nàng bên kia.
“Thả muội xuống.” Giãy dụa nhảy trên người hắn xuống, nếu còn bị hắn ôm nữa nàng sẽ bị khó thở mất.
“Chẳng lẽ hoàng muội không biết, trẫm đã nói với mọi người không cho phép có người tới đây sao?” Tả Dận Hạo nhìn vẻ mặt quật cường của hoàng muội, tức giận trong lòng lại đậm thêm mấy phần.
Lại xem lời hắn như gió thổi bên tai, bình thường nàng muốn náo thế nào, hắn cũng có thể mở một con mắt nhắm một con mắt, nhưng hôm nay lại dám náo đến Triêu Dương cung, vậy thì không thể trách hắn.
Nếu không thật sự cho nàng chút trừng phạt cảnh cáo, có phải ngày khác sẽ náo đến vào triều luôn đây?
“Vừa biết, vừa không biết.” Tại sao nơi này không thể tới? Tả Phỉ Nhạn lén lút trừng Hoàng quý phi một cái.
“Hoàng muội đang giả ngây với trẫm à? Hay là đang luyện Thái Cực?”
“Hoàng muội nào dám?” Vô vị nhìn thẳng hai mắt của hắn.
Tả Phỉ Nhạn chưa từng thấy một người đàn ông nào có ánh mắt đẹp như vậy, trong chứa lửa giận lại giống như một đôi ngọc lục bảo.
“Ta thấy muội không những dám mà còn dám náo đến gà bay chó sủa. Muội nhìn lại Triêu Dương cung này xem, bị muội quậy thành cái dạng gì rồi? Yên tĩnh bình thường cũng bị phá mất… Muội biết sai chưa?” Tả Dận Hạo trừng mắt, khuôn mặt tà mị đều tóe ra lửa giận.