Tags

,

Tôi thường quên
những điều đáng nhớ
Tôi lại hay nhớ
những điều nên quên.

Tôi quên trời đã vào đông
phong phanh một tà áo mỏng
Hay quên trời đang mưa giông
một mình lang thang trên phố.

Quên cả lối về ngõ nhỏ
tiếng mưa thì thầm trong đêm
Giọt nắng tội nghiệp bên thềm
bơ vơ tay người không hứng…

Sao tôi quên đi tất cả
Mong nhớ một người nên quên?

(Không rõ tác giả)

Bằng lăng tím.