Tôi thường quên
những điều đáng nhớ
Tôi lại hay nhớ
những điều nên quên.
Tôi quên trời đã vào đông
phong phanh một tà áo mỏng
Hay quên trời đang mưa giông
một mình lang thang trên phố.
Quên cả lối về ngõ nhỏ
tiếng mưa thì thầm trong đêm
Giọt nắng tội nghiệp bên thềm
bơ vơ tay người không hứng…
Sao tôi quên đi tất cả
Mong nhớ một người nên quên?
(Không rõ tác giả)
Bằng lăng tím.

Bằng Lăng Tím
Nhớ về một thời trang sách ép cánh hoa
Nhớ tuổi học trò cùng bao ước mơ
Nhớ chiều nào cùng nhau bước đi trên sân trường sân trường xưa
Bỗng bâng khuâng tình đến từ bao giờ?
Thôi giờ chỉ còn bằng lăng tím trên sân
Mối tình học trò giờ tung cánh bay
Ôi! Tình đầu làm sao cố quên những kỉ niệm xưa
Ước mong sao tình đến lại một lần!
Và nhớ đôi mắt nào đã làm xao xuyến lòng tôi
Và giây phút ngỡ ngàng xoe tròn ánh mắt nhìn nhau
Và Ước mong một ngày một ngày ta sẽ bên người!
Và nhớ đôi mắt nào đã làm xao xuyến lòng tôi
Và giây phút ngỡ ngàng xoe tròn ánh mắt nhìn nhau
Và ước mong một ngày, một ngày ta sẽ bên người.
Thời gian trôi quá nhanh ơ hờ với kỉ niệm xưa
Thời gian đâu biết rằng vô tình đánh mất người xưa
Thời gian xin quay lại cho lòng tôi bớt cô đơn.
Và nhớ đôi mắt nào đã làm xao xuyến lòng tôi
Và giây phút ngỡ ngàng xoe tròn ánh mắt nhìn nhau
Và ước mong một ngày, một ngày ta sẽ bên người.