Trăng sáng giữa trời, gió nhẹ hiu hiu, Tiêu Vũ Tình nhẹ nhàng cởi bộ áo vải bước xuống hồ nước trong mát. Thoải mái, lỗ chân lông toàn thân như đều giãn ra, rửa trôi những oi bức mùa hè và cả ngày mệt nhọc của nàng.

Vốc nước vỗ nhẹ lên khuôn mặt diễm lệ, nàng thoải mái nheo mắt, vô cùng mãn nguyện. Dưới ánh trăng da thịt nõn nà trần trụi đẫm nước, xuân sắc mê người tràn lan, mông lung mà mị hoặc. Nếu cảnh tượng này bị bất kì ai trong thành Nam Dương nhìn thấy, bọn họ nhất định sẽ bị kinh diễm đến mức lăn xuống đất. Người này, chính là cái đệ tử thần y nhan sắc bình thường, tính tình chất phác, làm việc gì cũng dại ra chậm nửa nhịp — Tiêu Vũ Tình ư?
Chơi đùa một hồi Tiêu Vũ Tình liền lau khô đứng dậy, khuôn mặt như trăng rằm lộ ý cười nhè nhẹ, sáng trong như ánh ban mai. Lấy bộ áo xanh đặt bên hồ, cô gái chậm rãi mặc vào, dáng người linh lung lập tức bị che giấu dưới lớp vải thô, cảnh xuân rực rỡ bị giấu đi một nửa, mỹ nữ hạng nhất lập tức biến thành hạng trung. Mặc áo, xoay người nhặt dây cột tóc lên, buộc sơ một kiểu giản dị trên đầu, kiểu nam nữ đều dùng được. Sau khi ăn vận chỉnh tề, nét cười vui vẻ trên khuôn mặt như trăng rằm của nàng đã biến mất, trở về vẻ điềm tĩnh, chất phác như cũ. Thiên nga xinh đẹp biến mất, chỉ còn lại một chú vịt con xấu xí.
Tiêu Vũ Tình phủi phủi bộ áo màu xanh nhạt đã qua nhiều lần giặt giũ, vén tay áo, sải bước trở về y quán trong thành.
“… A…” Tiếng rên rỉ yếu ớt mỏng manh trôi trong gió, phiêu tán bên hồ. “… Ưm…” Lại một tiếng nữa, đôi mắt thuần khiết của nàng càng hạ thấp xuống. Nàng không muốn xen vào việc người khác, không chừng là đêm phong lưu của ai đó cũng nên. “Uhm… A…” Tiếng rên trầm thấp rõ ràng là đau đớn, cái chân đã bước tới của nàng lại rụt trở về. Hít sâu, phất áo đi về hướng bờ sông. Sư phụ nói, “lương y như từ mẫu”, nàng không thể thấy chết mà không cứu được.
Một con sông chảy dài đổ về phía hồ nước nàng mới tắm rửa vừa rồi. Cỏ lau cao cao mọc đầy ven bờ sông, bảo vệ dòng nước lấp loáng không ngừng tuôn chảy. Vạch cỏ lau ra, chết tiệt, giờ lại chẳng có tiếng nào. Tìm đại bên bờ sông, tiếng động giúp xác định phương hướng đã biến mất, ánh trăng tối mờ làm nàng càng khó tìm kiếm.
Lướt qua bụi lau này rồi lại tiếp tục bước về bụi bên kia, người nàng bỗng nhiên bị giữ chặt, một lực không nhỏ túm lấy vạt áo không cho nàng bước tiếp. Cúi đầu, đột nhiên bắt gặp một đôi mắt hoa đào rất có thần, sáng quắc, khí phách, mị nhãn như tơ, ánh mắt mê ly… Đột nhiên nhắm lại. Nàng bỗng hơi thất vọng, mới nhìn một chút người này đã hôn mê, đôi mắt đẹp như vậy, nàng thật sự có hơi nhất kiến chung tình.
Nàng ngồi xổm xuống, tay người này vẫn còn túm chặt vạt áo của nàng, kéo mãi không ra. Nàng cố sức tha kẻ nặng muốn chết này ra đến hòn đá trơn gần bụi lau, phủi phủi tay, đứng lên, bắt đầu kiểm tra ngay dưới ánh trăng.
Một thân áo đen, tóc lộn xộn, gương mặt dính đầy bùn dơ không lộ ra chút dung nhan nào. Có điều thân hình y… Hẳn là… một người đàn ông? Vậy mà lại là một người đàn ông! Tiêu Vũ Tình thầm tiếc hận thay cho đôi mắt hoa đào xinh đẹp kia, đôi mắt đẹp như vậy mà lại lãng phí trên người một tên đàn ông. Chậc…
Áo đen bị ngấm nước sông, dính bết vào người người đàn ông này, Tiêu Vũ Tình khẽ nhíu mày, ánh đao trong tay chợt lóe, toàn bộ quần áo trên người này bỗng rớt ra từng mảng, lộ ra da thịt trắng toát, từng đường từng đường máu loãng mỏng như sợi tơ ứa ra từ miệng vết thương. Là Phượng Minh Cửu Thức! Đáy mắt Tiêu Vũ Tình lướt qua một tia kinh ngạc, người này lại còn có thể cố gắng đến giờ, làm sao mà hắn trốn được!?
Tuy vậy, rất nhanh đáy mắt nàng đã khôi phục sự bình tĩnh. Thiên Hạ Sơn Trang xây ở trên Vô Lượng Sơn, mà con sông dưới chân núi Vô Lượng Sơn chính là nguồn của con sông này. Đôi mắt nàng trầm xuống, giang hồ quả nhiên đúng như mẫu thân nàng nói, giả nhân giả nghĩa. Phượng Minh Cửu Thức, là võ công độc chiêu của trang chủ Thiên Hạ Sơn Trang, Nhất Hiệp Nghĩa. Nội lực theo lưỡi đao truyền lại trên vết thương, làm miệng vết thương không thể khép lại.
Thấm thuốc cao, tay khéo léo vận lực vỗ nhẹ trên từng miệng vết thương của người đàn ông này. “A…” Nam nhân đang hôn mê nhịn không được hừ nhẹ, cau chặt mày, mồ hôi nhỏ giọt. Thật lâu sau, Tiêu Vũ Tình mới thở phào một hơi, mệt mỏi nằm ra bờ sông. Muốn làm tản nội lực trên mỗi miệng vết thương ra thì phải có công phu thâm hậu và tinh thuần hơn cả người hạ đao, rõ ràng khi đánh nhau với kẻ này Vạn Phù Phong đã không hề hạ thủ lưu tình, ít nhất dùng chín phần công lực.
Lau mồ hôi, Tiêu Vũ Tình bắt đầu băng bó miệng vết thương đã ngừng chảy máu. Cũng may mỗi khi nàng ra ngoài, đi đâu cũng mang theo hòm thuốc. Quạt quạt gió, đêm hè oi bức không một chút gió chẳng xua được cái nóng, lúc nãy tắm xem như uổng phí. Giữa lúc mơ màng, người đang hôn mê hơi hơi mở mắt, nhìn bóng người vừa lau mồ hôi vừa cố gắng băng bó cho hắn, hương thảo dược nhàn nhạt quẩn quanh đầu mũi, hắn nhắm mắt lại tiếp tục mê man.
“Mệt quá…” Đặt mông ngồi bệt xuống đất, nàng không giữ hình tượng gì nữa. Nhìn cái hòm thuốc trống trơn, số thuốc tháng trước nàng lên rừng xuống bể vất vả điều chế xem như đã dùng hết sạch.
“Sao lại xúi quẩy như vậy…” Nàng gỡ ngón tay người đàn ông này, định giải cứu vạt áo của mình ra khỏi tay hắn, tiếc rằng oán niệm của y quá nặng, cho dù hôn mê cũng liều chết không buông tay.
Làm sao bây giờ? Tiêu Vũ Tình gãi gãi đầu, nhìn đến cây dao nhỏ quăng một bên mới cắt áo hắn lúc nãy. Cắt áo của nàng? Nàng không chịu. Nàng đã vừa tốn nội lực vừa hao linh dược cứu người rồi, tại sao giờ còn phải hy sinh luôn cái áo bảo bối nữa? Cái áo này nàng mặc đã hai năm, rất có tình cảm. Vậy… chặt cổ tay hắn? Tưởng tượng trên áo của nàng kéo theo một cái tay máu me đầm đìa…
Ngân châm tung bay, đâm từ trên ngực xuống tận đầu ngón tay, cơ bắp căng cứng cuối cùng cũng thả lỏng một chút đủ cho nàng rút áo ra.
Sau đó kiểm tra thân thể cho người này lần cuối, bảo đảm y sẽ không phát sốt hay nhiễm trùng. Quần áo lúc đầu của hắn giờ đã thành mảnh vụn, nhưng nghĩ lại mùa hè nóng bức ngủ trần một đêm chắc chắn cũng không sao, huống chi nửa đêm làm sao nàng đi tìm quần áo cho hắn, cho dù có bán đi nữa nàng cũng không mang bạc a.
Nhấc chân, cất bước. Rắc!
… Nàng đạp lên bạc vụn.
Bôn ba hết nửa buổi tối, thay cho kẻ bị hôn mê một bộ quần áo nhà nông “mua” mất một lượng bạc, sau đó xử lý nốt bộ áo đen đã bị nàng cắt nát, nàng lại cất bước, bỏ đi.
woa muội chăm chỉ thật, đào nhiều hố như vậy thì khi nào tỷ đx thấy chữ hoàn đây
Ờ hớ hớ hớ…*quay lưng chuồn lẹ*