Tags
“Con đó nha đầu này…” Thái hậu vuốt vuốt mái tóc hơi rối của Tả Phỉ Nhạn đầy yêu thương.
“Mẫu hậu…” Tả Phỉ Nhạn thừa dịp làm nũng trên người Thái hậu.
“Sao con lại ăn mặc như vầy? Để hoàng huynh con nhìn thấy lại la, phạt con cho xem.” Thái hậu nhìn trang phục kỳ quái trên người Tả Phỉ Nhạn, chân mày hơi cau.
“Mẫu hậu…”
“Được rồi, được rồi, con đó nha đầu này, ta đúng là hết cách trị con rồi.” Ai, nha đầu bà thương yêu nhất.
“Mẫu hậu, nữ nhi biểu diễn xiếc xe đạp cho người xem nhé?” Trong mắt hiện lên tia nghịch ngợm, Tả Phỉ Nhạn nóng lòng muốn thử một lần.
“Tùy con.” Thái hậu biết không cản được nha đầu tinh nghịch này, chỉ có thể sai người bưng ghế ngồi một bên nhìn, xem nàng nháo ra chuyện gì.
“Vi thần tuân lệnh.” Được mẫu hậu cho phép, Tả Phỉ Nhạn nhanh nhẹn ngồi lên xe đạp.
“Hô…” Hít sâu, làm mấy động tác khởi động.
“Công chúa, không thể…” Cung nữ bên cạnh Hoàng quý phi lộ vẻ kinh hoảng nhìn Tả Phỉ Nhạn, kinh hô.
“Có gì không thể? Công chúa muốn chơi, chẳng lẽ những người làm nô tài các ngươi phải nhớ ngăn trở?” Ma ma bên cạnh Thái hậu lập tức lên tiếng nghiêm dạy.
“Không, chúng nô tỳ không dám, chẳng qua là bệ hạ.” Vừa ấp úng nói, vừa quỳ xuống đất.
“Càn rỡ, chẳng lẽ bệ hạ còn muốn trị Thái hậu ta đắc tội sao? Chẳng lẽ hắn không nhận ta làm mẫu hậu rồi?” Thái hậu giận dữ, vỗ ghế một cái.
“Thái hậu bớt giận, đều là lỗi của thần thiếp, xin Thái hậu bớt giận.” Ý Vận lập tức quỳ xuống cầu xin Thái hậu tha thứ.
“Hoàng quý phi, đây chính là tỳ nữ ngươi dạy dỗ à? Ngay cả ai gia cũng không để vào mắt, ta xem sớm muộn gì ngươi cũng phải làm cho ai gia vào lãnh cung có phải không?” Thái hậu trừng mắt phượng vào Ý Vận đang quỳ trên mặt đất, giọng nói nghe không ra thiện ý gì.
“Không, không, nô tỳ không có loại suy nghĩ này, xin Thái hậu nương nương thứ tội.” Trong giọng Ý Vận bắt đầu có chút nức nở.
“Thái hậu thứ tội, đều là lỗi của chúng nô tỳ, xin Thái hậu trách phạt chúng nô tỳ.” Từng tiếng cầu xin tha thứ vang lên sau lưng Ý Vận.
“Khá lắm chúng nô tài thật trung thành a! Hôm nay ai gia coi như là thấy được.”
“Thái hậu, người nhìn, người mau nhìn, công chúa lướt qua hàng rào này, thật là lợi hại.” Ma ma phía sau kéo dời tầm mắt Thái hậu.
“Ối trời! Nhạn Nhi, con cẩn thận một chút, ai gia bị con hù dọa nhảy tim ra mất.” Thái hậu vừa nhìn, thực sự bị dọa nhảy dựng, con bé này lá gan quá lớn.
Một cái nhấc nhẹ nhàng, chiếc xe kỳ quái kia lại xoay một vòng đẹp mắt giữa không trung.
“Mẫu hậu, người yên tâm đi, con không sao, xin tập trung xem biểu diễn.” Tả Phỉ Nhạn nghe thấy mẫu hậu lo lắng, lập tức cho bà một ánh mắt trấn an, đồng thời liên tục làm những động tác khó cao khiến bầu không khí lo lắng trong Triêu Dương cung lên đến cao trào.
“Ối trời, Nhạn Nhi, sao con lại cưỡi lên trời thế hả? Con muốn dọa ngất ta phải không?” Bên ngoài cửa cung đỏ thắm truyền đến một trận tiếng hô.
“Mẫu phi, con không sao, người đừng lo lắng, vào nhanh nhanh xem biểu diễn tuyệt vời.” Tả Phỉ Nhạn nhanh chóng nghe ra tiếng hô ấy là của ai, lập tức trấn an, lại còn mời tham gia thưởng thức.
“Muội muội, muội tới rồi, muội mau đến xem con nha đầu điên này, tim ta cũng bị nó hù dọa nhảy ra mất.” Thái hậu vỗ trái tim đang đập loạn xạ, vẫy tay về phía người mới vừa tiến vào, Đông Thái phi.
“Tỷ tỷ cũng ở đây à, muội muội thỉnh an tỷ tỷ.” Thái phi nhẹ hành lễ với Thái hậu, ngồi xuống chỗ bên cạnho Thái hậu.