Tags

“Nhưng giờ bản công chúa không muốn đi hỏi hoàng huynh. Bản công chúa chỉ muốn chơi đùa thật vui ở Triêu Dương cung của người mà thôi.” Tả Phỉ Nhạn cười giảo họat, khéo léo đảo xe lủi tứ phía Triêu Dương cung.

“Dừng lại, công chúa dừng lại…”

“Dừng lại…”

“Công chúa, công chúa ngài không thể đi lung tung trong Triêu Dương cung được.”

Từng tiếng kêu la càng làm cho Tả Phỉ Nhạn hưng phấn cực độ, người khác càng lo lắng, nàng càng chơi vui vẻ.

Có đôi khi nàng cảm thấy, hạnh phúc chà đạp trên đau khổ của người khác mới là hạnh phúc nhất!

“Nương nương… Chuyện này, phải làm sao bây giờ?” Lục Nhi lo lắng đứng một bên dậm chân.

“Lục Nhi đừng vội, bản cung muốn nhìn công chúa điện hạ muốn thế nào ở đây.” Nhìn tỳ nữ thiếp thân lo lắng, Hoàng quý phi vẫn rất tỉnh táo.

“Nhưng mà nương nương, công chúa điện hạ quậy như con khỉ hoang, nô tỳ sợ nàng ta sẽ phá hủy Triêu Dương cung bệ hạ ban cho người mất.” Triêu Dương cung chính là cung điện mà nương nương thích nhất, bên trong có rất nhiều kỷ niệm đẹp giữa nương nương và bệ hạ.

“Lục Nhi, nếu ngươi không ở đây nhìn được thì nên đi Chính Ngọ môn đi, ta nghĩ bệ hạ cũng sắp trở lại rồi.” Đôi mắt dịu dàng hiện lên vài tia sáng lạ.

“Vâng, vâng, nô tỳ sẽ đi ngay bây giờ.” Thì ra nương nương đã sớm biết bệ hạ sắp về nên mới để công chúa đại náo Triêu Dương cung.

“Mị Nhi, đi bưng chén hạt sen ướp lạnh cho công chúa uống, ta nghĩ công chúa chơi mệt rồi.” Cúi đầu sai một thiếp thân tỳ nữ khác.

“Nô tỳ đi ngay.”

Đợi sau khi hai tỳ nữ rời đi, nàng nói thầm, “Có phải công chúa rất muốn biết tên ta không? Ta tên là Ý Vận.” Đây là một cái tên rất ít người biết đến.

“Hay cho Ý Vận, giống như con người của ngài, yên lặng nhìn như một nụ hoa sen, nhìn từ xa giống một đóa hoa sen nở rộ.” Chẳng biết từ lúc nào, Tả Phỉ Nhạn đã cưỡi xe đến trước mặt Ý Vận.

“Đa tạ công chúa khích lệ, Ý Vận có tài đức gì có thể được công chúa ngợi ca?” Ý Vận ngượng ngùng cúi đầu.

“Ai, người đừng câu nệ với ta như vậy, người là Hoàng quý phi, mà ta chỉ là một công chúa, nếu muốn bàn về bối phận, ta còn phải gọi người một tiếng hoàng tẩu.”

Tả Phỉ Nhạn ngày càng cảm thấy lúc nào cũng là mình cố tình gây sự, nàng chẳng tài nào chọc giận Hoàng quý phi.

“Nhạn Nhi của ta rốt cục trưởng thành…” Một giọng nói đầy uy nghiêm vang lên phía sau Tả Phỉ Nhạn.

“Mẫu hậu… Cơn gió nào thổi người đến nơi này?” Tả Phỉ Nhạn vui vẻ nhảy xuống xe đạp, chạy đến bên một người phụ nhân cao quý đang được năm sáu cung nữ vây quanh, dùng cả tay chân leo lên người bà.

“Công chúa, chú ý hình tượng.” Thủy Liên thấp giọng nhắc nhở, người công chúa ôm cũng không phải là ai khác, là đương kim Thái hậu nương nương.

“Ngươi nha đầu này, chẳng lẽ không có gió thì ta không thể tới đây sao? Chẳng lẽ, Hoàng quý phi không hi vọng ai gia tới đây?” Thái hậu mang cười nhìn thoáng qua Ý Vận đang đứng nghiêm một bên, sau đó vỗ nhẹ cô con gái đang leo trên người xuống.

“Thần thiếp không dám, Thái hậu có thể tự mình đến Triêu Dương cung của thần thiếp, là phúc trạch lớn lao cho thần thiếp.” Ý Vận khiêm tốn cúi đầu, hành lễ với Thái hậu.

“Mẫu hậu, người đang hù dọa người ta đó nha.” Nghe hương mẫu đơn trên người mẫu hậu, Tả Phỉ Nhạn lại cảm thấy thật buồn ngủ.