Tags
“Cám ơn.” Hải Nhạc đưa tay nhận lấy.
“Học kỳ sau là em với anh học cùng một trường rồi, anh thật chờ mong có thể nhìn thấy em trong trường.” Hứa Chí Ngạn mỉm cười nhìn Hải Nhạc.
Hắn cảm giác mình thế nào cũng nhìn không đủ Hải Nhạc, vừa nghĩ tới về sau có thể gặp nàng trong trường học, cũng có thể tiếp cận nàng, trong lòng hắn vô cùng vui sướng.
“Em cũng thật chờ mong, học trưởng, Hải Nhạc còn phải xin người chỉ giáo nhiều hơn.” Hải Nhạc cười nói.
“Ha ha, Hải Nhạc, em thật dễ thương.” Hứa Chí Ngạn sủng nịch cười.
“Phải không? Em dễ thương sao? Đối với anh thôi, mẹ toàn nói em là đứa nhỏ chưa trưởng thành, tuyệt không dễ thương.”
“Chưa trưởng thành mới đáng yêu a.”
“Em mới không phải chưa trưởng thành, em hận không thể trong vòng một ngày lớn lên ngay”, lời của nàng còn chưa nói xong, đã bị âm thanh sau lưng cắt đứt: “Liền có thể rời khỏi Tạ gia phải không?”
Tạ Hải Nhạc bỗng nhiên quay đầu, là Tạ Thư Dật, hắn đang “miệng cười mà tâm không cười” nhìn nàng.
“Thư Dật, xem ngươi kìa.” Hứa Chí Ngạn hoà giải, “Ta chỉ đang nói chuyện phiếm với Hải Nhạc mà thôi.”
Tạ Thư Dật liếc hắn một cái: “Ta biết các ngươi đang nói chuyện phiếm, ta cũng biết các ngươi tán gẫu thật sự rất vui vẻ, Chí Ngạn, muội muội của ta bộ dạng rất được đúng không?”
Tạ Hải Nhạc nhìn dáng vẻ của hắn, biết hắn lại tức giận, không rõ vì sao hắn lại dễ dàng tức giận như vậy.
Mà Hứa Chí Ngạn cũng không biết tại sao hôm nay lại không linh mẫn như bình thường, không nghe được trong giọng hắn toàn mùi thuốc súng, cười gật đầu nói: “Muội muội của ngươi thật sự rất đẹp.”
“Thật không? Rất xinh đẹp, Chí Ngạn, ngươi cẩn thận nga, nữ nhân xinh đẹp, thì đều mang độc, coi chừng công lực ngươi không đủ, không cẩn thận một cái liền bị độc chết.” Tạ Thư Dật vỗ vai Hứa Chí Ngạn nói. (buông tớ ra tớ chém hắn >”<)
Hứa Chí Ngạn rốt cục nghe ra ý tứ của hắn, liếc nhanh nhìn Tạ Hải Nhạc một cái mà nói: “Hải Nhạc không phải loại con gái đó.”
“Hừ hừ, mẹ nào con nấy a.” Tạ Thư Dật cười lạnh nói.
Mặt Tạ Hải Nhạc chợt trở nên trắng bệch.
Hắn tại sao muốn như vậy? Hắn không thể để cho nàng cao hứng sao? Chỉ cần nàng hơi tươi cười một chút, hắn sẽ đến kích thích nàng!
Hứa Chí Ngạn nếu là bạn hắn, ít nhiều cũng biết Tạ Thư Dật không thích mẹ con các nàng, nàng không thể gây lộn với hắn ở trước mặt Hứa Chí Ngạn được, Hứa Chí Ngạn cũng có thể hiểu được tình cảnh của nàng.
Nàng khe khẽ cầm quyền, khó khăn lắm mới áp chế không thét to lên.
“Các anh tán gẫu, em muốn đi toilet.” Nàng xem như không thấy Tạ Thư Dật, nhẹ nhàng gật đầu với Hứa Chí Ngạn một cái, liền rời đi bên cạnh bọn hắn.
Hứa Chí Ngạn thấy Hải Nhạc đi rồi, quay sang trách cứ nhìn Tạ Thư Dật: “Thư Dật, bình thường ngươi không phải như thế, biểu hiện của ngươi vừa rồi rất mất phong độ, rất không có giáo dưỡng.”
Tạ Thư Dật cũng có chút ảo não, hắn cũng không biết làm sao mình lại có thể nói cái loại lời này trước mặt bằng hữu cho được như vậy nữa.
“Hải Nhạc không phải cái loại con gái mà ngươi nói, ta bất kể ngươi đối với nàng và mụ mụ nàng có cái thành kiến gì, ta sẽ không đồng ý ngươi có thành kiến ngôn luận đối với các nàng nữa!” Hứa Chí Ngạn nghiêm khắc nói.