Tags

Đây là một câu chuyện xưa.

“Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt…”

Ngày xưa ấy, có một người đã từng yêu một người. Không biết sét nổ khi nào, mà tình yêu cứ lặng thầm len lỏi giữa đôi tim. Những lá thư bay như nối gần hai khoảng trời riêng, và cũng chẳng biết tự bao giờ, có một người cứ mãi ngóng trông “mấy tờ giấy chẳng có gì hay ho” kia…

Hồi đó, thời tiết, xe cộ rồi điều kiện công tác thật khó khăn, khó khăn lắm hai người mới có được một lần hò hẹn. Mà đã vậy lần nào cũng chông chênh vội vã giữa các tứ giác luẩn quẩn_ nhà người yêu một người, nhà người được yêu, cơ quan người một người, trường học người được yêu. Chỉ có những lá thư đong đầy yêu thương và nỗi nhớ mới có thể làm ấm phần nào cái mối dây xa xa kia…

“Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơ…”

Rồi một ngày… Không nói ra, nhưng ai cũng hiểu.

Có hai người lặng lẽ xa nhau. Mãi mãi.

Hoa sim tím, tím cả một trời thơ. Có một người. Lạc mất một người.

“Biệt ly nào không muộn phiền trên đầu môi.”

Muốn tìm một người giữa cái thời đại này thật sự rất dễ dàng. Nhưng để mà làm gì? Tìm nhau. Là tìm em? Hay tìm trái tim anh đã mất? Ta xa nhau trong một sự ngỡ ngàng đau đớn. Ở góc đời nào đó, em có còn nhớ những câu ca anh hát cho em ngày xưa đó hay không?

“Nhạc hoài mong, ta hát vì xa người.”

Bao nhiêu năm rồi, anh không rõ nữa, vì cũng đã ngừng đếm từ lâu lắm. Chưa một lần gặp lại. Giữa thu vàng, bên đồi hoa sim tím, anh sẽ không chờ em nữa.

Vì ta sẽ gặp lại nhau.

******

Thu hát cho người_Quang Dũng.

Cái này…Ờ Shi cũng không biết gọi là truyện ngắn hay đoản văn hay cái gì nữa. Thôi có lẽ chẳng là gì vậy. Shi chỉ dựa vào một câu chuyện có thật và “tâm huyết dâng trào” mà viết thôi. Kết cục thay đổi một chút, là một sự thách thức, từ đầu.