Tags
“Mẹ, có thể tìm được tỷ tỷ hay không? Con rất nhớ chị ấy a, trừ mẹ ra, chị ấy là thân nhân duy nhất của con.” Hải Nhạc vừa nghe mẹ nhắc đến tỷ tỷ, nói.
Ở trong mắt nàng, trừ mẹ cha , không ai là thân nhân của nàng cả.
Lúc trước nàng cũng không hiểu tại sao tỷ tỷ muốn chọn cha, khi đó nàng mặc dù nhỏ, nhưng nho nhỏ trong lòng, nàng tình nguyện đi theo mụ mụ chịu khổ, cũng không nguyện ý đi theo người cha có tiền nhưng không quan tâm để ý tỷ tỷ và nàng kia, cho dù cha dùng thiệt nhiều thiệt nhiều quần áo mới với đồ chơi mới dụ dỗ nàng không cần đi theo mẹ, nàng chính là không muốn đi theo ông ta! Đến bây giờ nàng cũng không hiểu được lựa chọn của tỷ tỷ.
“Tỷ tỷ con, ai, hi vọng nàng sống được thật tốt, mẹ hiện tại cũng không thấy bóng dáng cha con, lại không liên lạc được với ông ta, nghe người ta nói người đàn bà kia lại cuốn của hắn một đống tiền rồi chạy, tỷ tỷ con, ai, đây là lựa chọn lúc trước của nó, không phải do người khác a.” Hải Nhạc mụ mụ ý có điều chi nói.
Bà nhìn Hải Nhạc trước mặt, trong lòng cảm thán, hai tỷ muội bộ dạng giống nhau như đúc, tâm địa cũng không giống nhau, một đứa thiên chân dịu ngoan thiện lương, một đứa lõi đời tâm cơ thâm trầm, nha đầu Hải Hoan kia, nó nói nó luyến tiếc cha, không muốn rời xa cha , bởi vì mẹ có Hải Nhạc, mà cha cái gì cũng không có, nó muốn ở lại bên người cha chiếu cố cha!
Bà cũng không ngăn cản quyết định của Hải Hoan, thuận theo lựa chọn của Hải Hoan, để nó đi theo cha, kỳ thật, làm mẹ làm sao có thể không hiểu con gái của mình đây? Hải Hoan, tám tuổi còn nhỏ như vậy, lại nghĩ đến xa xôi như thế, nó chính là không muốn đi theo mẹ ra bên ngoài chịu khổ, nó đã quen cuộc sống quần áo đến thân cơm đến há mồm, nó không muốn tách khỏi phạm vi cuộc sống kia, cũng vất vả nó còn nhỏ có thể nghĩ ra được cái lí do luyến tiếc cha để thoái thác này. Mẹ Hải Nhạc lắc lắc đầu, Hải Hoan, nhỏ như vậy có thể vì chính mình mà tính, hẳn là sẽ tự chiếu cố mình rất khá, bà vẫn là lo lắng Hải Nhạc bên người đây, nha đầu này, từ nhỏ tính cách dịu dàng, nhưng lại có một chút sợ người lạ, không dễ làm quen với người khác, hơn nữa quật cường cứng đầu, bà thật lo lắng nó sẽ không chiếu cố chính mình, lại lo lắng nó sẽ bị nam sinh hư hỏng làm xấu, nó thiên chân hiền lành lương thiện như vậy, thực sự sợ sẽ có người có mục đích tiếp cận nó, đến lúc đó lại khiến nó tổn thương!
Cho nên, một câu của Tạ Thư Dật có thể cùng Hải Nhạc chiếu cố lẫn nhau, đã thuyết phục được lòng bà, hơn nữa nghe Thư Dật nói, có người theo đuổi Hải Nhạc, nó nói Hải Nhạc vài câu, làm cho Hải Nhạc tức giận với nó, trong lòng bà lại càng sốt ruột, có Thư Dật trông Hải Nhạc, bà có thể yên tâm đến không thể yên tâm hơn.
“Con cảm thấy tỷ tỷ hiện tại tuyệt đối không sống tốt đâu.” Hải Nhạc u buồn nói.
“Đứa nhỏ, mạng do trời sinh, nửa điểm cũng không do người quản, tỷ tỷ con, mẹ tin tưởng nó có thể chiếu cố tốt bản thân mình, nếu con nhớ nó, khi nào mẹ sẽ đi tìm, kỳ thật mẹ cũng rất nhớ nó a, cũng muốn nhìn xem nó hiện tại lớn lên trông thế nào, ai, nha đầu ngốc, lúc trước vì sao không đi theo mẹ chứ? Khi đó là nó sai lầm rồi a.” Mẹ Hải Nhạc thở dài nói.