Tags
Hải Nhạc mụ mụ ôm con gái chậm rãi đi đến bên giường của nàng, hai người cùng ngồi xuống.
“Nhạc Nhạc, vì sao con không muốn đi Năm Châu?” Bà hỏi.
Hải Nhạc do dự một chút, nói: “Mẹ, con không muốn đi Năm Châu, con không muốn học cùng trường với Tạ Thư Dật! Con chán ghét anh ta!”
Hải Nhạc mụ mụ biến sắc, bà che kín miệng Hải Nhạc: “Nhạc Nhạc, con muốn hét ca ca, sao có thể gọi thẳng tên của nó? Những lời con chán ghét nó này, con chỉ có thể nói ở trước mặt mẹ! Nếu để cho cha với Thư Dật nghe được, bọn họ sẽ thương tâm!”
Hải Nhạc lại rơi nước mắt: “Mẹ, con không cần gọi anh ta là ca ca, anh ta không phải ca ca của con, con không cần anh ta làm ca ca của con.”
Hải Nhạc mụ mụ thở dài một hơi, xoa đỉnh đầu của nàng nói: “Nhạc Nhạc, không nên tùy hứng như vậy, bình thường Thư Dật thoạt nhìn đối với con hung một chút, kỳ thật, nó rất quan tâm con, nó chỉ là không hiểu cách biểu đạt mà thôi, mới vừa rồi nó còn cố ý dặn mẹ không cần rất hà khắc với con, nó cho con đi Năm Châu, cũng là lo lắng cho con, làm sao con có thể hơi chút vì nó nói với con vài câu, con liền cáu kỉnh như vậy?”
Trong lòng Hải Nhạc trong lòng một trận đau khổ, nước mắt lại càng mãnh liệt.
“Mẹ, không phải anh ta nói như vậy, anh ta…anh ta…” Nàng không thể nào nói ra khỏi miệng.
“Đứa nhỏ, đừng làm rộn nữa, ngày mai đi nói lời xin lỗi với ca ca, bằng không bọn họ nghĩ con không hiểu chuyện như vậy, là vì mẹ dạy không tốt, nghe lời mẹ, ngẫm lại mẹ, trước kia cha ruột của con có đối xử tốt như cha mới sao? Con hẳn là còn nhớ , ông ta ở ngoài đường ăn chơi đàng điếm không nói, còn mang nữ nhân về nhà , mẹ ẩn nhẫn như vậy, ông ta còn muốn ly hôn với mẹ, ông ta có mắt không tròng, làm cho mẹ minh châu mông trần (1), là người cha này của con, không ghét bỏ mẹ đã kết hôn còn có đứa nhỏ, chẳng những kết hôn với mẹ, đối với con, cũng xem con như con ruột mà thương, Nhạc Nhạc, đây là phúc khí chúng ta kiếp trước đã tu luyện được, Nhạc Nhạc, chúng ta phải tích phúc a!” Mẹ Hải Nhạc thấm thía nói.
“Mẹ” Nghe thấy mẹ nói như vậy, tất cả những lời Hải Nhạc muốn nói, đều áp trở về trong bụng.
“Đứa nhỏ, nghe lời mẹ, đi Năm Châu đối với tương lai của con tốt, mẹ chỉ sợ con còn thi vào không lọt, cha nói rồi, cho dù con thi không đậu đi nữa, ông ấy cũng sẽ vận dụng quan hệ giúp con vào Năm Châu, ổng nói, con là con gái mẹ sinh ra, nhưng mà, ở trong lòng ông ấy, con cũng là bảo bối, là công chúa của ổng, Nhạc Nhạc, bọn họ thương con như vậy, làm sao con có thể làm cho bọn họ thất vọng? Con cũng không nên làm cho mẹ ở giữa khó xử a.” Mẹ Hải Nhạc nói.
Hải Nhạc nhìn người mẹ đang lo lắng của mình, được rồi, nếu đi Năm Châu có thể làm cho mẹ yên lòng, có thể làm cho bà cảm thấy vui sướng, vậy thì nàng hãy đi đi! Bảy năm đều đã trôi qua, đi Năm Châu, nếu phải đi Năm Châu, bất quá lại là một cái bảy năm khác, nàng cẩn thận tránh đi Tạ Thư Dật là được.
“Con nghe mẹ.” Hải Nhạc nuốt tất cả thống khổ trở về trong bụng, nhu thuận gật đầu, mẹ, là người trọng yếu nhất của nàng đời này, chỉ cần mẹ hạnh phúc, nàng cho dù là phải chịu khổ một chút, cũng không quan hệ.
“Ai, nhìn con, mẹ lại nghĩ tới Hải Hoan, không biết Hải Hoan đi theo cha con, bây giờ không biết là cái dạng gì nữa, nha đầu ngốc, lúc trước kiên quyết phải đi theo cha nó, không chịu cùng con theo mẹ, hiện tại, cũng không biết cha con đối xử với nàng có tốt không, mẹ nghe nói cha con cũng đã náo loạn đến phá sản rồi, không biết nha đầu Hải Hoan kia trải qua cuộc sống thế nào, mẹ nghĩ mở miệng nói với cha Thư Dật, xem có thể hay không giúp ông ta một chút, ai, lại băn khoăn đến ổng là bùn nhão không thể trát tường (2).” Mẹ Hải Nhạc thở dài thở ngắn nói.
(1) Minh châu mông trần: Ngọc sáng bị bụi phủ
(2) Bùn nhão không thể trát tường: Kẻ bất tài không làm nên việc lớn