Tags

“To gan…” Một tiếng quát chói tai từ trong cửa điện đỏ son truyền đến.

“Í…” Tả Phỉ Nhạn dừng lại ngay, nhìn bóng người màu xanh nhạt đang phi ra.

“Ngươi là ai? Dám tự tiện xông vào Triêu Dương cung, có biết nơi này là tẩm cung của ai không?” Cung nữ tóc bím xinh đẹp quát to.

“Ai? Chứ không phải là Hoàng quý phi nghe đồn đẹp như tiên nữ à?” Tả Phỉ Nhạn nghiêng đầu suy nghĩ một chút.

“Biết là tốt rồi, ngươi còn không quỳ xuống?” Cung nữ chỉ tay vào mũi Tả Phỉ Nhạn, trừng mắt, giận quát.

“Quỳ xuống?” Tả Phỉ Nhạn lắc đầu, tỏ vẻ không muốn.

Nàng trên quỳ với cha mẹ, dưới quỳ với hoàng huynh, những người khác đừng mơ đầu gối nàng sẽ cong dù chỉ một ly.

“Chẳng lẽ ngươi không biết sai?” Cung nữ thấy người xông vào Triêu Dương cung ăn mặc quái dị, chắc chắn không phải cấp bậc gì lớn.

“Biết sai? Biết sai cái gì?” Tả Phỉ Nhạn rất buồn cười.

Một đứa cung nữ đột nhiên nhảy ra, ừ, cấp bậc hình như cũng cao, lại còn khoa tay múa chân với nàng, muốn nàng quỳ xuống nhận sai. Thói đời thật là muốn phản.

Huống chi nàng là một người hiện đại xuyên qua đến thời đại không có trong lịch sử, tuy đã dần quen với cuộc sống cổ đại nhưng vẫn không quen có người bắt nàng quỳ. Hơn nữa, địa vị của nàng cũng cực kỳ cao, Hoàng quý phi này nọ, nàng còn chưa để vào mắt.

Muốn nàng quỳ xuống, trừ phi mặt trời mọc đằng Tây.

“Lục Nhi, không được làm càn.” Gịong nói mềm mại thanh thúy lập tức dừng được tiếng nói của cô cung nữ vênh váo tự đắc kia ngay.

“Nương nương…” Cung nữ gọi là Lục Nhi quyệt miệng, cung kính đứng sau lưng một nữ tử mặc cung trang màu tím, ngoại hình phi thường tuyệt mỹ.

“Nói vậy người chính là Lục Điệp công chúa?” Gịong nói không cao không thấp, đặc biệt mềm mại lại kèm chút kiêu ngạo.

“Ừ.” Không ngờ vị Hoàng quý phi chưa từng gặp mặt này lại có thể biết nàng là ai.

Khi nàng lướt lại tất cả mọi người trong trí nhớ, nhân vật này vốn không tồn tại. May mà “Tả Phỉ Nhạn thật” không biết đã văng đến không gian nào kia còn để lại trí nhớ đầy đủ trong đầu, nàng không đến nỗi lòi đuôi.

“Không biết hôm nay công chúa đến Triêu Dương cung là… ?” Giọng nói thoáng dừng một chút, nhìn Tả Phỉ Nhạn đầy khó hiểu. Hơn nữa khi nhìn đến cách ăn mặc kỳ quái kia, trên mặt càng hiện lên một tia ghét bỏ rất nhạt, nhưng nhanh chóng bị che dấu.

“Đi dạo xung quanh, ngày thường chưa từng tới Triêu Dương cung, hôm nay muốn đến bái phỏng một chút.” Cưỡi xe đạp chạy hai vòng trước mặt nàng ta, thể hiện mình thật sự đang đi dạo.

“Lục Điệp công chúa đến đây thật sự là làm vẻ vang cho Triêu Dương cung của kẻ hèn này.”

Như đang đánh Thái Cực Quyền, Tả Phỉ Nhạn từ từ nói chuyện với nàng ta.

“Ai…” Một tiếng thở dài khẽ đánh gãy một phút trầm mặc.

“Vì sao công chúa thở dài?” Tiếng nói mềm mại đáng yêu kéo những dòng suy nghĩ vẩn vơ của Tả Phỉ Nhạn về, nàng quay đầu, trong đôi mắt in bóng một gương mặt dịu dàng.

“Hoàng quý phi người tên là gì?” Tả Phỉ Nhạn hỏi rất trực tiếp, đột nhiên rất muốn biết.

Bị nàng hỏi như vậy, Hoàng quý phi lộ rõ sự sửng sốt, không biết công chúa muốn làm gì.

“Công chúa, thứ nô tỳ lắm miệng, tên chữ của nương nương không thể tùy tiện nói cho người ta biết.” Lục Nhi vụng miệng ngăn trở.

“Thật vậy chăng?” Nhìn Hoàng quý phi đang im lặng, cho dù cổ nhân rất bảo thủ, nhưng bất quá chỉ là một cái tên người, có cần phải giấu giếm vậy không?

“Nếu công chúa thật muốn biết, vậy đi xin bệ hạ nói cho biết.” Dứt lời, cười một tiếng.

Một tiếng cười ấy thật sự khuynh quốc khuynh thành, khó trách hoàng huynh muốn giấu nàng kĩ như vậy, xem ra hôm nay đến Triêu Dương cung du ngoạn là đúng chỗ rồi.