Tags

“Không có gì.” Nụ cười trên mặt Hải Nhạc biến mất, nàng thản nhiên trả lời Tạ Thư Dật.

“Nga, là ngày hôm qua ta đi xin nghỉ bệnh giúp muội muội ta, không cẩn thận làm em ấy ngã, khiến tay em ấy bị thương.” Thấy Tạ Thư Dật đột nhiên có chút mất hứng, hắn tự động đứng ra giải vây giúp Hải Nhạc.

Tạ Thư Dật không để ý tới hắn, hung ác hỏi Hải Nhạc: “Vì sao không nói với anh?”

Hải Nhạc cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười.

“Em là cái gì sẽ nói với anh? Chuyện này nói với anh, có quan trọng hay không?” Hải Nhạc nói không lớn, nhưng, tất cả mọi người đều nghe được ý tứ của nàng.

“Em” Tạ Thư Dật hừ mũi một cái, hắn có chút tức giận, “Anh chỉ đang biểu đạt sự quan tâm một chút!”

“Tôi mới không cần sự quan tâm giả dối như vậy!” Tạ Hải Nhạc nói thầm trong lòng.

“Cảm ơn ca ca quan tâm, em nói, không có việc gì.” Anh đã muốn diễn trò, tôi còn phải phối hợp cùng chứ.

Tạ Thư Dật hung tợn nhìn nàng, xem ra, cô ta càng ngày càng khó nắm trong tay, tiểu cô nương rụt rè nhút nhát kia, từ khi nào trở nên vân đạm phong khinh như vậy, nói hai ba câu có thể đuổi rớt hắn?

Nhưng, lời cô ta nói, hắn tìm sơ hở không ra, chỉ có thể hung tợn nhìn nàng.

Hứa Nhã Nghiên tò mò nhìn đôi huynh muội kỳ quái này, Thư Dật ca ca biểu lộ quan tâm với Tạ Hải Nhạc, vì sao Hải Nhạc lại không lĩnh tình chứ?

Mà Hứa Chí Ngạn thì biết rõ quan hệ huynh muội này, vì Hải Nhạc mà đổ mồ hôi, nhanh trí một chút, nói: “Thư Dật, hình như bá phụ và bá mẫu sắp đi ra.”

Tạ Thư Dật thu liễm vẻ mặt của mình một chút, ánh mắt từ trên người Tạ Hải Nhạc, chuyển đến lối ra.

Quả nhiên, chỉ trong chốc lát, thật sự đã thấy phụ thân và mẹ Hải Nhạc đi ra, mà song song chuyện trò vui vẻ với bọn họ, đúng là cha mẹ Hứa Chí Ngạn.

“Mẹ, cha.” Hứa Nhã Nghiên cao hứng vẫy tay giống như cha mẹ.

Đám người lớn đã phát hiện ra bọn nhỏ, khoái trá bước nhanh về phía bọn họ.

Lúc này, Tạ Thư Dật đột nhiên kéo tay Hải Nhạc, đi tới chỗ cha mẹ.

Hải Nhạc hoảng sợ, thầm nghĩ giãy tay hắn ra, nhưng Tạ Thư Dật ngoảnh mặt làm ngơ kéo nàng lập tức đi về phía trước.

“Tạ Thư Dật, anh rốt cuộc muốn làm cái gì?” Hải Nhạc thấp giọng giận dữ hỏi hắn, dưới chân đành phải theo sát từng sải bước của hắn.

“Nga, biểu hiện một chút quan hệ huynh muội tốt của chúng ta a, cũng tốt để cho cha tôi mẹ cô yên tâm a, thấy hai người chúng ta chung đụng được tốt như vậy, trong lòng bọn họ hẳn là rất vui mừng cho xem.” Tạ Thư Dật cũng thấp giọng trả lời, trong giọng nói ẩn chứa sự đắc ý.

“Âm hiểm tiểu nhân.” Hải Nhạc nhịn không được chửi nhỏ thành tiếng.

“Cô mới biết sao?” Tạ Thư Dật lơ đễnh, hắn thích cảm giác mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay hắn, nhìn thấy Tạ Hải Nhạc bị bị động, tâm tình của hắn lại bắt đầu tốt.

“Tiểu công chúa, tiểu hoàng tử, thật không ngờ các con lại tới đón chúng ta, thật sự là ra ngoài dự đoán của ta a.” Tạ ba ba nhìn thấy hai huynh muội thân thiết như thế, trên mặt lộ rõ vui mừng.