Tags

Tạ Thư Dật kinh ngạc hỏi Hứa Chí Ngạn: “Chí Ngạn, sao ngươi lại ở chỗ này?”

“Ngươi không nhớ? Cha mẹ chúng ta cha mẹ hẹn nhau cùng đi du lịch, trở về, bọn họ đương nhiên cũng cùng trở về rồi, bất quá, ta thật không ngờ ngươi sẽ đi đón bọn họ đâu, muội muội ta lại nói ngươi có thể sẽ đến, không ngờ, thật sự là nó đoán trúng, thật đúng là đụng phải ngươi, huynh đệ, ngươi không phải không thích nhất đón đưa người ta sao?” Hứa Chí Ngạn cười nói.

“Nga, ta quên mất, dù sao cũng là chủ nhật, ở trong nhà cũng không có việc gì làm.” Tạ Thư Dật nói.

“Di, Nhã Nghiên, khi không thấy Thư Dật, lúc nào cũng quấn quít lấy anh hỏi Thư Dật ca ca dài Thư Dật ca ca ngắn làm sao, mà sao khi thấy rồi, lại không dám gọi người đây?” Hứa Chí Ngạn nói với muội muội.

Nhã Nghiên đứng bên cạnh Hứa Chí Ngạn, phút chốc khuôn mặt ửng đỏ, nàng nén giận nói với ca ca: “Người ta nào có a? Anh chỉ nói lung tung!” Sau đó, nàng chuyển hướng sang Tạ Thư Dật cùng Hải Nhạc, ngọt ngào nói, “Chào Thư Dật ca ca, chào Hải Nhạc muội muội.”

Hải Nhạc mỉm cười gật gật đầu: “Chào Hứa tỷ tỷ.”

Nghe nói Hứa Nhã Nghiên chỉ lớn hơn nàng hai tháng, ở Thần Phong, Hứa Nhã Nghiên vì có dáng người xinh đẹp, thành tích học tập cao, gia thế cũng tốt, ở Thần Phong rất có sức ảnh hưởng, bằng hữu đi theo một đoàn, không giống nàng, luôn độc lai độc vãng, cho nên, khi nghe nói mình cũng bị bầu thành Thần Phong đệ nhị đại mỹ nữ, Hải Nhạc vô cùng kinh ngạc, nàng vẫn cho là mình đã rất không đáng chú ý rồi, không nghĩ tới, lại bị bầu thành đệ nhị đại tá hoa.

“Nhã Nghiên, càng ngày càng đẹp.” Tạ Thư Dật cười cười nói.

Hải Nhạc rất ít nhìn thấy Tạ Thư Dật tươi cười, không khỏi nhìn nhiều một chút, kỳ thật hắn cười rộ lên, cũng rất tao nhã, người có thể làm cho hắn cười, không nhiều lắm đâu.

“Người ta nào có? Phải nói là Thư Dật ca ca, càng ngày càng có mị lực.” Hứa Nhã Nghiên trên mặt ửng đỏ, vẻ mặt ngượng ngùng.

Hải Nhạc không khỏi lại liếc mắt nhìn Hứa Nhã Nghiên một cái, nhìn thấy nàng vẻ mặt tiểu nữ nhi mềm mại đáng yêu, cảm thấy có chút buồn bã, Hứa Nhã Nghiên, là thiên chi kiều nữ chân chính, đến cả Tạ Thư Dật, cũng không keo kiệt cho nàng nụ cười ấm áp. Nàng, nàng thì tính là cái gì đây? Vịt con xấu xí cũng có một ngày có thể biến thành thiên nga trắng, nhưng còn nàng, chỉ sợ ngay cả vịt con xấu xí cũng không phải nốt.

Lúc này, Hứa Chí Ngạn lại nói: “Hải Nhạc, tay em, khá hơn chút nào không?”

Hải Nhạc thấy mình bị gọi tên, ngẩng đầu, cười cười với Hứa Chí Ngạn: “Chút thương tích nhỏ ấy mà, không có gì đáng ngại.”

Ánh mắt Tạ Thư Dật ở trên người Hứa Chí Ngạn và Hải Nhạc đổi tới đổi lui, hắn cau mày thật chặt.

Nhìn thấy Hải Nhạc mỉm cười với Hứa Chí Ngạn, trong lòng hắn tự nhiên khó chịu như nuốt một con ruồi bọ, hắn rất ít thấy nàng cười, ở trước mặt hắn, nàng vẫn luôn là mặt vô biểu tình, luôn một bộ trầm lặng như nữ tu sĩ, hắn không nghĩ Hải Nhạc khi cười rộ lên, cả khuôn mặt đều bừng sáng, cái loại ánh sáng này, cho tới bây giờ hắn chưa từng thấy được, trong lòng hắn, đột nhiên có chút phiền chán không rõ vì sao.

“Tay em, là bị chuyện gì?” Tạ Thư Dật lạnh lùng hỏi Hải Nhạc.