Tags

Hải Nhạc không cần quay đầu lại cũng biết là ai đến.

Mà Tiểu Thiến sợ tới mức chiếc lược trong tay cũng rơi xuống đất, nàng vội vàng thối lui sang một bên, ấp úng: “Thiếu gia, tiểu thư còn chưa chuẩn bị xong, tôi nghĩ giúp cô nhanh hơn một chút, cho nên giúp cô chải tóc.”

Tuy nói trong nhà lão gia lớn nhất, nhưng mọi người sợ nhất là thiếu gia, chỉ cần không cẩn thận đắc tội thiếu gia một lần, cũng đừng mơ tiếp tục ở lại Tạ gia, những nữ giúp việc của Tạ gia và người hầu nhà khác cùng tán gẫu tám chuyện, biết rằng đãi ngộ ở Tạ gia là tốt nhất, cho nên không ai muốn rời khỏi Tạ gia.

“Tiểu Thiến, em đi xuống trước đi.” Hải Nhạc nói.

Tiểu Thiến giống như được lệnh đặc xá, vội vàng rời khỏi phòng nàng.

“Tôi lập tức xong ngay.” Hải Nhạc cúi người lấy cây lược rơi trên mặt đất, không ngờ lại bị Tạ Thư Dật một cước dẫm trên chiếc lược, nàng giật mình ngẩng đầu nhìn hắn.

Mà Tạ Thư Dật cúi đầu nhìn xuống, cũng là cảnh xuân trước ngực Hải Nhạc một mảng lớn trắng noãn, ánh mắt hắn thâm trầm xuống.

Tạ Hải Nhạc đã phát hiện ánh mắt của hắn bất thiện, trong lòng lộp bộp rơi xuống, vội vàng ngồi thẳng lên che trước ngực lại, che đậy thối lui đến bên cạnh chiếc gương, cầm lấy cây lược cuốn chải sơ trên đầu, khi nàng nhìn vào gương, phát hiện Tạ Thư Dật vẫn đang ở sau lưng nhìn nàng không chớp mắt, nàng tâm hoảng ý loạn cúi đầu, không rõ vì sao Tạ Thư Dật hiện tại luôn thích dùng loại vẻ mặt này nhìn nàng.

Khi nàng giơ tay lên chải đầu thì vạt áo bị nâng lên, lộ ra cặp đùi thon dài trắng noãn, cảnh tượng như vậy, đột nhiên làm cho tâm Tạ Thư Dật xẹt qua một luồng cảm giác không hiểu vì sao, hắn lại cảm giác mình có loại xúc động muốn đi vuốt ve thứ trắng trẻo xinh xắn kia.

Chỉ là một tiểu nha đầu vắt mũi chưa sạch mà thôi, có cái gì xem chứ! Hắn thầm chửi mình.

Vốn nghĩ sẽ dùng câu Tiểu Thiến nói lúc nãy, tìm không thấy nam sinh xứng đôi với cô, châm chọc cô ta xuống, nhưng, nói ra miệng thì lại trở thành: “Nhanh chút, máy bay sẽ đến đúng giờ.”

Hắn đang bị làm sao vậy? Tại sao cái miệng không nghe hắn chỉ đạo nói chuyện? Tạ Thư Dật chán nản tự hỏi.

“Nha.” Tạ Hải Nhạc vội vàng chải thêm vài đường lược, đi đến tủ quần áo phía trước lấy ra quần áo khác, nàng nhìn Tạ Thư Dật một cái, kỳ quái, hắn vì sao còn chưa đi, thấy hắn vẫn không có ý định rời đi, nàng đành phải đi vào phòng tắm cầm quần áo thay lại, cũng thuận tiện chải đầu cột tóc đuôi ngựa.

Lại mở cửa phòng tắm ra, Tạ Thư Dật đang ngẩn người liếc nàng một cái, cũng không nói gì.

“Có thể đi rồi.” Nàng thấp giọng nói.

Mà Tạ Thư Dật cũng yên lặng xoay người rời đi.

Tạ Hải Nhạc đi theo sau hắn, buồn bực hắn lúc này dường như thực im lặng, lúc nãy điệu cười lạnh cùng hành động dẫm lược của hắn, nàng còn tưởng rằng sẽ có một hồi mưa gió táp lại đây, thật không ngờ không có gì cả.

Tài xế chở hai người tới sân bay rất nhanh, hai người xuống xe đi tới cửa đến của sân bay, chờ cha mẹ xuất hiện.

Tạ Hải Nhạc còn chưa dừng lại, đột nhiên, ở trong đám đông đột nhiên nghe được có người kêu: “Thư Dật! Hải Nhạc!”

Nàng ngẩng đầu nhìn xung quanh, nhìn thấy Hứa Chí Ngạn đang nắm tay muội muội của mình Hứa Nhã Nghiên cười khanh khách đi về phía nàng và Tạ Thư Dật.