Trải qua cuộc thi giằng co marathon một giờ hai mươi mốt phút mười lăm giây, cuối cùng đã có kết quả. Tả Phỉ Nhạn và Thủy Điệp hai phiếu, chiến thắng Thủy Liên chỉ có một phiếu.

“Là lá la, ta là con én nhỏ vui vẻ, bay đến chỗ nào, chỗ đó sẽ thành gà bay chó sủa…”  Gịong hát vui vẻ tràn ra từ đôi môi Tả Phỉ Nhạn.

Tả Phỉ Nhạn thong thả nhìn chằm chằm vào xe đạp, một đường nhàn nhã đi chơi thưởng thức cung nữ thái giám tổng quản đang bận rộn.

“Công chúa, hôm nay người muốn đi dạo ở đâu?” Thủy Điệp tò mò hỏi, bưng ít trái cây, điểm tâm có thể no bụng theo sau.

“Xem trước một chút.” Vừa mới ra Lục Điệp Cung, nàng biết nói đi đâu đây?

“Công chúa, nếu như người không có mục tiêu xác định, vậy chúng ta hồi cung thôi!” Thủy Liên bưng nước trái cây, nước trà khuyên nhủ với vẻ mặt đau khổ, trong lòng không ngừng cầu xin công chúa thừa dịp bệ hạ còn chưa phát hiện, mau mau hồi cung.

“Ai nói ta không có?” Tả Phỉ Nhạn cong môi, không chịu quay xe lại. Vất vả lắm mới cưỡi xe ra ngoài được, muốn nàng về, khó hơn lên trời.

“Vậy công chúa, chúng ta qua đằng kia đi?” Vừa nghe công chúa nói có nơi đi, Thủy Điệp nện bước nhanh hơn cùng đi lên. Chỉ cần có chơi, cái gì nàng cũng không quản.

“Chờ một lát em sẽ biết.” Tả Phỉ Nhạn búng tay một cái, tiếp tục nhàn nhã cưỡi xe đi chơi.

“Ai…” Thủy Liên nhẹ nhàng thở dài, quả thật hết cách với tính hiếu động của công chúa.

Từ sau chuyện ngoài ý muốn một năm trước, công chúa như biến thành một người khác. Không hề tập trung chú ý nghiên cứu những vật kỳ lạ cổ quái nữa, mà cả ngày cưỡi cỗ xe quái vật kia rêu rao khắp nơi trong cung. Mỗi lần qua chỗ nào thì tiếng ai oán lại nổi lên bốn phía như hiện tại, Thủy Liên khẽ vuốt trán.

“Ai ơ… Rốt cuộc là ai không có mắt dám đụng ta đấy hả?” Một giọng mắng tức giận vang lên ở khúc rẽ.

“Là ta…” Gịong nói bá đạo mang theo vài tia nghịch ngợm lập tức đáp trả.

“Ai ơ, nhãi con chết tiệt kia, xem ta xử lí ngươi thế nào.” Người bị đụng té trên mặt đất không ngẩng đầu, trực giác nói cho hắn biết nhất định là mấy tên tiểu thái giám mới vào lúc nào cũng làm việc hấp ta hấp tấp kia.

“Trần tổng quản, ngươi muốn xử lí ta thế nào đây?” Tả Phỉ Nhạn vắt chân trên xe đạp, nhìn tổng quản thái giám chật vật té lăn trên mặt đất, trêu chọc.

“Sao ngươi biết ta là Trần tổng quản?” Người bị té hẳn đầu cũng hỏng rồi, hỏi một câu thật ngu ngốc.

“Nha… Là công chúa! Thật xin lỗi, thật xin lỗi… Mới vừa rồi nô tài miệng bẩn, kính xin công chúa tha lỗi!” Trần tổng quản vừa ngẩng đầu liền sợ hết hồn, lập tức nói xin lỗi. Nhưng khi nhìn thấy cỗ xe đạp độc nhất vô nhị của công chúa, lại lo lắng khuyên, “Má ơi! Tiểu tổ tông của tôi ơi, sao người lại cưỡi vật này đi dạo trong hoàng cung thế? Mau mau hồi cung đi, nếu bị bệ hạ phát hiện, chắc chắn công chúa người sẽ bị cấm túc đó.”

“Ai ơ, Trần tổng quản, ngươi đừng lo lắng, hôm nay rõ ràng ta nghe nói, trời còn chưa sáng hòang huynh đã theo Bắc Mông tướng quân đến thao trường rồi. Chuyện này, ngươi hẳn phải biết rõ hơn ta mới đúng!” Trần tổng quản là thiếp thân tổng quản của hoàng huynh, Tả Phỉ Nhạn lấy ánh mắt nhìn người ngu ngốc để nhìn hắn.

“Công chúa, người còn chưa biết à! Bệ hạ đang trên đường hồi cung, giờ nô tài ra đây, chính là vì muốn đi Chính Ngọ Môn đón bệ hạ. Công chúa người vẫn nên nhanh nhanh hồi cung đi!” Công chúa là người mà hắn nhìn lớn lên, hắn không đành lòng thấy công chúa bị bệ hạ cấm túc.