Tags

“Con biết, La mẫu, cám ơn bà.” Hải Nhạc xúc động trả lời, “Bà đi đi, nếu bà ở trong này lâu, anh ta sẽ phát giận, bà đi đi.”

La mẫu thở dài rời đi.

Tạ Hải Nhạc bật đèn lên, nhìn chung quanh tầng hầm ngầm một chút, chỗ này, nàng đã một thời gian chưa đến đây, trên mặt bàn trải một tầng tro bụi thật dày, tầng hầm ngầm, trừ bỏ phòng ngủ, là nơi nàng thường thường ở nhất, khi lần đầu tiên tới nơi này, tối đen dọa nàng sợ tới mức ngất đi, lần thứ hai, có được đèn điện, nhìn đến chuột cống, nàng lại bị dọa ngất tiếp, lần thứ ba, đêm đó sét đánh, nàng thiếu chút nữa bị sợ đến phát điên, sau lại còn tự nhiên sốt cao, sau khi mẹ trở về, thấy nàng nóng sốt nghiêm trọng như vậy, gấp đến độ không biết phải làm gì, đến cuối cùng, mời được một vị đại sư đến chỗ ở, đại sư nói nàng là bị kinh hách làm cho nguyên thần không thể trở về vị trí cũ, cho nàng uống nước của một đạo phù, lại đeo trên cổ nàng một cái ngọc phù,nghe nói là thông quang ngọc phù, dùng để trừ tà, kỳ quái, không biết là đúng dịp hay là hữu dụng thật, Hải Nhạc lại hết sốt, chỉ cần ai vừa nhắc tới tầng hầm ngầm, nàng liền sợ tới mức run lên, nhưng mà, càng về sau, nàng lại chậm rãi thành thói quen rồi, lá gan của nàng, đã bị dọa cho phát lớn, điểm này, còn muốn cảm tạ Tạ Thư Dật nữa.

Nàng buông túi sách quét tro bụi trên bàn cho sạch, sau đó lấy bài tập ra, hết sức chuyên chú làm bài, nàng nhất định phải cố gắng, nhất định phải thi đậu trường trung học nữ mà nàng ngưỡng mộ kia.

Đến khi nàng ngẩng đầu lên lần nữa, trời bên ngoài đã tối lại.

Nàng nâng lên cổ tay bị đau do viết nhiều xoay xoay hạ xuống, đứng lên, nhìn lên ánh sao sáng chấm đất ngoài cửa sổ tầng hầm, khi nào thì nàng có thể giống ngôi sao kia cách Tạ gia thật xa? Cách Tạ Thư Dật thật xa?

Lúc này bụng đột nhiên réo lên, Tạ Hải Nhạc sờ sờ cái bụng, xem ra, đêm nay lại phải đói bụng.

Nàng thở dài một hơi, lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng bước chân thật khẽ.

“Tiểu thư, tiểu thư.” Có người nhẹ nhàng gọi nàng, là La mẫu.

Tạ Hải Nhạc vội vàng đi tới.

“La mẫu, bà lại đây làm gì? Vạn nhất bị anh ta thấy được, làm sao bây giờ?” Tạ Hải Nhạc hạ giọng nói.

“Tiểu thư, ăn mau chút, cô đã gầy yếu như vậy, cơ thể đang trưởng thành, sao có thể không ăn cái gì chứ?” La mẫu cố gắng kiễng mũi chân, đem một bao giấy dầu xuyên qua song sắt đưa cho Hải Nhạc.

Hải Nhạc chỉ đành phải nhận lấy.

“La mẫu, cám ơn bà.”

“Nhanh ăn đi, đứa nhỏ, ăn xong nhớ kĩ dùng giấy dầu bọc xương lại bỏ trong túi xách, đừng để cho thiếu gia thấy được.” La mẫu dặn nói.

“Con biết, La mẫu, bà mau trở về, đừng để cho hắn phát hiện ra.” Hải Nhạc nói.

Sau khi La mẫu rời đi, Hải Nhạc nhanh chóng mở bao giấy dầu ra, bên trong là một con gà nướng.

Nàng bẻ một cái đùi gà, chậm rãi ăn.

Hắn nghĩ đem nhốt nàng vào phòng tối, nàng sẽ sợ sao? Nàng cũng đã sớm không còn sợ, hơn nữa, hắn đối xử ác với nàng, nàng có thể chịu được mãi thế này, bởi vì, nàng sắp có thể giương cánh bay cao rồi, sau khi thi vào trường cao đẳng, nàng có thể vào trường học nàng thích, nàng muốn vào trường học nào, mẹ và Tạ bá bá cũng sẽ tuyệt đối đồng ý.