Tags

Trở lại Tạ gia, Tạ Thư Dật lôi Tạ Hải Nhạc ừ trên xe xuống, kéo Tạ Hải Nhạc xềnh xệch đi tới gian phòng dưới lòng đất.

“Đi vào cho tôi!” Tạ Thư Dật thô lỗ đẩy cô vào tầng hầm ngầm, “Loảng xoảng” một tiếng đóng khóa, tuyệt không bận tâm lời khuyên can của La mẫu đi theo.

“Thiếu gia, tiểu thư lại làm sai cái gì? Cậu lại nhốt cô ấy vào tầng hầm ngầm?” Mẹ La mẫu hỏi Tạ Thư Dật.

“Bà tạm thời trông cô ta cho tôi! Đừng tưởng tôi là do bà nuôi lớn, thì có quyền quản chuyện của tôi! Tránh ra!” Tạ Thư Dật đẩy La mẫu một cái, “Còn có, không được đưa cơm tối cho ả ta ăn, nếu để cho tôi nhìn thấy, La mẫu, bà cũng đừng nghĩ còn tiếp tục ở lại Tạ gia! Tiểu Lệ sẽ là kết cục của bà!”

Vừa nhắc tới Tiểu Lệ, Hải Nhạc La mẫu đều tuyệt vọng.

Tiểu Lệ là cô hầu gái ở Tạ gia, so với Hải Nhạc lớn hơn ba tuổi, từ nhỏ bị đưa tới Tạ gia, Hải Nhạc cũng chỉ thân cận với nàng một chút, mà Tiểu Lệ, bởi vì không quen nhìn Tạ Thư Dật đối xử với Hải Nhạc như vậy, nói vài câu bảo vệ Hải Nhạc, kết quả, về sau Tạ Thư Dật thừa dịp cha hắn cùng mẹ Hải Nhạc không có ở nhà nói Tiểu Lệ gặp hắn, làm cho Tiểu Lệ mang tội danh đặc tội thiếu gia, bị đuổi ra khỏi Tạ gia, lúc sắp đi, Tiểu Lệ ôm Tạ Hải Nhạc khóc lớn: “Tôi không sợ có tội danh như vậy, muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do, chỉ là về sau cuộc sống của cô sẽ như thế nào đây? Tiểu thư, cô là người tốt như vậy, tại sao lại phải trải qua cuộc sống như thế này? Tiểu Lệ về sau lại không thể ở bên cô, cô sống như thế nào đây?”

Tạ Hải Nhạc cũng chỉ có thể ôm nàng khóc: “Em sẽ có lúc rời đi thôi, chờ em lớn lên, em sẽ rời đi thôi, em sẽ đi tìm chị.”

Tiểu Lệ cứ như vậy rời khỏi Tạ gia, lúc trước chưa từng có người dám trông nom thiếu gia, sau, cũng không dám quản hắn nữa, càng không có người nào dám đồng tình tiểu thư, chỉ có La mẫu, dù sao Tạ Thư Dật là bà từ nhỏ một tay nuôi lớn, Tạ Thư Dật đối với bà chút cảm tình, mới dám ra mặt nói với hắn vài câu.

Tạ Thư Dật nghênh ngang rời đi.

La mẫu thở dài một hơi, nói với Hải Nhạc: “Tiểu thư, cô ủy khuất.”

Hải Nhạc cười cười: “Không sao, La mẫu, tôi quen rồi.”

La mẫu lau nước mắt ẩm ướt nơi khóe mắt, bà thật sự tội nghiệp tiểu thư, một cô gái nhu thuận như vậy đáng yêu như vậy, vốn nên có một thời thơ ấu và thiếu niên tươi đẹp, nhưng mà, nàng vẫn sống dưới bóng ma của Tạ Thư Dật, nhưng mà, đồng tình thì đồng tình, bà cũng không dám mạo hiểm vứt bỏ công việc giúp Hải Nhạc, thiếu gia âm tàn, mỗi người đều đã thấy được.

“Kỳ thật, thiếu gia trước đây không phải như thế, từ nhỏ được hưởng nền giáo dục cao quý, cậu ấy có không biết bao nhiêu nhã nhặn thiện lương, tôi vẫn nhớ khi cậu đứng trong phòng khách kéo đàn violon cho khác nghe, cô không biết, khi đó thiếu gia thật đúng là người gặp người thích a, đáng tiếc, sau lại cơ hồ biến thành một người khác, tiểu thư, bản tính thiếu gia không xấu, chỉ là bởi vì phu nhân, không, đại thái thái rời đi, cho cậu một cú sốc rất lớn, cậu ấy mới biến thành như vậy, tiểu thư, cô phải kiên cường a, cô nhịn vài năm, chỉ thêm vài năm nữa, đến lúc đó, cô thi đậu đại học, cách nơi này rất xa, cô liền giải thoát rồi, mà phu nhân, sẽ rất hạnh phúc, bà sẽ vì có một người con gái như cô mà cảm thấy vinh quang.” La mẫu đối với Hải Nhạc đang ở trong phòng, thành khẩn nói.