Tags

Tạ Hải Nhạc bị động lên xe, trong lòng cô thật sự rất khó chịu, cảm giác như mình là một con rối bị người ta khống chế, mà sợi dây có thể điều khiển toàn thân hoạt động lại đang ở trong tay Tạ Thư Dật, những ngày làm rối gỗ như vậy, nàng đã trải qua suốt bảy năm! Bảy năm, 2555 ngày đều bị anh ta khống chế như thế!

Đến khi đã lên xe, Tạ Thư Dật rút tờ giấy trong bì thư ra, xem vài lần, lửa giận từ trong mắt chậm rãi bùng lên.

“Hải Nhạc, xin chào, mình tên là Phác Thế Nhân, bạn có thể gọi mình là Thế Nhân, từ lần đầu tiên nhìn thấy bạn, mình đã yêu bạn thật nhiều! Chắc chắn bạn không biết bản thân mình hấp dẫn đến cỡ nào đâu, bởi vì, bạn có vẻ ngoài ngọt ngào như thiên sứ, cũng có nội tâm sâu sắc như nữ thần Trí Tuệ, rất nhiều con trai đều thầm mến bạn, nhưng mà, sự lạnh lùng của bạn làm cho người ta chùn bước, mình cũng là một trong số đó, mình chỉ luôn thầm để ý bạn, nhưng sắp đến ngày tốt nghiệp rồi, trong lòng mình thật sự rất thống khổ, mình không chịu nổi loại dày vò vì yêu này, mình quyết định sẽ thổ lộ với bạn: mình thích bạn! Thích bạn rất nhiều! Mình thích vẻ mặt bạn lạnh nhạt như hoa cúc, cũng thích bóng lưng bạn như hoa sen cao ngạo thanh nhã, mình cuối cùng suy nghĩ, khi nào thì mới có thể cùng bạn sóng vai đứng chung một chỗ, tay nắm tay ngắm ánh bình minh, xem mặt trời chiều, xem cảnh biển lớn… Hải Nhạc, cho mình một cơ hội, làm bạn gái của mình, được không? Mình chờ đợi câu trả lời của bạn, dâng lên một tấm chân tình, Phác Thế Nhân.” Tạ Thư Dật dùng ngữ điệu kì quái đọc, nhưng càng đọc càng giận, cuối cùng đến chỗ tên người “Phác Thế Nhân” cơ hồ là nghiến răng nghiến lợi bật ra.

Tạ Hải Nhạc cố tự trấn an, đợi bão táp nổi lên.

“Tạ – Hải – Nhạc!” Tạ Thư Dật đột nhiên lấn đến sát mặt Hải Nhạc, khoảng cách chỉ gần ba cm, sau đó, từng chữ từng chữ gọi tên của nàng, âm trầm nói: “Xem ra, cô còn có mị lực rất lớn nha, rất nhiều con trai đều thầm mến cô.”

Hải Nhạc không nói gì, biết lúc này mở miệng nói cái gì cũng là sai.

“Cô có vẻ ngoài ngọt ngào như thiên sứ, cũng có nội tâm sâu sắc như nữ thần Trí Tuệ, em gái yêu quý, đây là cô sao? Cậu ta đang nói về cô sao?” Tạ Thư Dật lại nâng cằm Tạ Hải Nhạc lên, ép cô đối diện với ánh mắt của anh ta.

“Nhưng vì sao tôi lại nhìn thấy khác hẳn hoàn toàn? Tôi cảm thấy bề ngoài cô trông ghê tởm như Medusa, một đầu mọc toàn rắn độc, con trai đều chết dưới miệng rắn của cô, giống như mẹ cô cứ liều mạng cắn lấy ba tôi!” Tạ Thư Dật đột nhiên nắm tóc cô, hung tợn nhìn cô nói, “Tâm địa cô cũng độc ác như Medusa, con trai chỉ cần đụng phải ánh mắt ác độc này của cô liền biến thành người đá ngây ngốc, Tạ Hải Nhạc, tôi căm ghét cô, cô không biết tôi căm ghét cô tới mức nào đâu, cô là con gái của hồ ly tinh sinh ra nuôi dưỡng, không xứng có được tình yêu của đàn ông! Cô còn ở Tạ gia của tôi một ngày thì đừng mơ có được tình yêu thực sự của đàn ông! Tôi sẽ không cho phép!”

Chịu đựng sự đau đớn từ da đầu truyền đến từng đợt, Hải Nhạc cắn chặt khớp hàm không lên tiếng.

“Tạ Thư Dật, anh không thích tôi và mẹ tôi thì cứ đi nói với cha đi, để tôi với mẹ rời đi được không? Tôi cũng không muốn ở lại Tạ gia sống cái loại cuộc sống ăn nhờ ở đậu này.” Nàng nhìn Tạ Thư Dật nói, trong đôi mắt to trong suốt, nước mắt chậm rãi lăn xuống.

Tạ Thư Dật nhìn đôi mắt bi thương của nàng, trong một khoảnh khắc anh lại cảm thấy đôi mắt này thật đẹp, thật mê người, trong ánh mắt này không nên chứa bi thương, mà phải là một ánh mắt ôn nhu và hạnh phúc mới đúng.

Anh lắc lắc đầu, đánh bay mất suy nghĩ vớ vẩn kia đi, anh còn hơi giận bản thân mình, thật không ngờ nước mắt đàn bà thật sự có thể tác động đến trái tim đàn ông! Cô ta tỏ ra ngoan ngoãn đáng thương như vậy để cho anh mềm lòng buông tha cho cô ta sao? Cô ta tưởng anh là con nít chắc?

Anh quyết tâm sắt đá, “Ba” cho cô một cái tát.

“Tiểu tiện nhân, ở trước mặt tôi, cô dám gọi ông ta là cha? Ông ta không phải cha của cô! Cô không phải là con gái ruột của cha tôi, cô không xứng gọi ông ta là cha, chỉ có tôi mới là con ông ấy! Mẹ cô cướp chồng của mẹ tôi rồi, cô còn muốn giành cha với tôi phải không? Đừng tưởng rằng cô gọi ông ta là cha thì ông ta sẽ là cha của cô! Hừ, cô muốn rời khỏi Tạ gia, vấn đề là mẹ cô lại không chịu đi, tôi đuổi bà ta đi nhiều như vậy mà bà ta vẫn cứ không đi! Trì Hải Nhạc, mẹ cô ở nhà của tôi sống vui vẻ nhiều bao nhiêu thì tôi liền muốn cô sống không bằng chết nhiều chừng ấy! Ba tôi cho cô bao nhiêu sủng ái, tôi liền muốn trên người cô có bấy nhiêu thống khổ! Mẹ cô, vì chính hạnh phúc của bà ta, cũng không biết con gái mình mấy năm nay sống như thế nào, Tạ Hải Nhạc, mẹ cô cướp đi của mẹ tôi và tôi thứ gì, tôi sẽ từ trên người cô đòi lại thứ ấy! Đời này, cô nên ngoan ngoãn sống ở Tạ gia, làm món đồ chơi cho bổn thiếu gia đi, chờ ngày nào đó bổn thiếu gia chơi chán cô thì có thể tôi sẽ thả cho cô một con đường sống, chẳng qua, mẹ cô một ngày còn ở Tạ gia của tôi, cô sẽ còn một ngày làm con rối của bổn thiếu gia, cô sẽ phải ngoan ngoãn để tôi dắt mũi, tôi muốn cô đi hướng nào thì cô phải đi hướng nấy, tôi muốn cô làm cái gì thì cô phải làm cái đấy!” Tạ Thư Dật nghiến răng nghiến lợi nói.

Tạ Hải Nhạc ôm khuôn mặt đau nhức, nước mắt trong mắt chưa từng ngừng rơi.

“Mẹ, mẹ, người có biết con gái của mẹ phải sống những ngày tháng như thế nào không? Mẹ, mẹ, chúng ta rời khỏi Tạ gia được không? Được không?” Trong lòng nàng bi thiết.

“Tạ Thư Dật, một ngày nào đó, những thống khổ anh tặng cho tôi, tôi sẽ trả lại hết cho anh!” Tạ Hải Nhạc cố gắng trừng lớn hai mắt đẫm lệ, nói với Tạ Thư Dật.

Tạ Thư Dật khinh thường nhìn nàng: “Bằng cô? Chỉ bằng cô? Có gan thì đi nói cho mẹ cô nghe xem tôi đối xử với cô thế nào đi! Nếu cô có thể nói ra khỏi miệng, tôi mới tin cô có thể trả thù được tôi!”

Nước mắt lại tràn mi, anh ta chính là bắt được cái nhược điểm này của cô mới dám không kiêng nể gì mà đối xử với cô như vậy!

Cô đúng là không dám đem những chuyện anh ta đối xử với cô nói cho mẹ biết, mẹ thương cô như vậy, nếu biết Tạ Thư Dật dám ở sau lưng đối xử với con gái bảo bối của bà như thế, chắc chắn bà sẽ điên mất! Nhất định bà sẽ đưa cô rời khỏi Tạ gia, rời đi bác Tạ bà yêu!

Mẹ thật vất vả mới hạnh phúc như vậy, bác Tạ yêu mẹ nhiều như vậy, sao cô lại có thể đi phá nát hạnh phúc có được không dễ dàng này? Cho nên, cho dù cô có đau khổ nhiều đến thế nào, cho dù cô không còn cách nào chịu được, cô đều phải vì mẹ mà nhẫn nhục sinh tồn!