Tags
Hứa Chí Ngạn không ngờ Tạ Thư Dật lại đột nhiên xuất hiện, bị dọa hết hồn, anh biết cậu ta thật sự không ưa gì cô em gái này.
“À, không có gì, chỉ là hôm nay tôi đi Thần Phong xin nghỉ phép giùm em tôi thì đụng phải em gái cậu, chỉ vậy thôi.” Hứa Chí Ngạn nói.
“Ồ? Chỉ vậy thôi à?” Tạ Thư Dật sắc bén nhìn Hứa Chí Ngạn, anh cảm thấy vẻ mặt Hứa Chí Ngạn có chút gì kì lạ.
Hứa Chí Ngạn cười cười nói: “Chỉ có vậy thôi, cậu còn muốn thế nào?”
“Ờ.” Tạ Thư Dật cũng không truy vấn tiếp.
Hải Nhạc vừa đi vừa lẩm nhẩm từ vựng, chờ xe cô đến đón.
Bỗng nhiên có một cậu trai chạy như gió đến trước mặt cô, lớn tiếng nói: “Tạ Hải Nhạc, tớ thích bạn!”
Lời thổ lộ đột ngột này làm Hải Nhạc sợ tới mức bước lùi lại vài bước.
Mặt cậu kia cũng đỏ bừng, xem ra đã phải lấy hết dũng khí mới dám đi tỏ tình thế này, tay cậu vươn thẳng tắp, chìa ra một phong thư màu trắng.
“Tình yêu của tớ đối với bạn, toàn bộ đều viết trong thư, bạn nhất định phải đọc thật kĩ.” Cậu trai nói.
Tạ Hải Nhạc không nhận lấy lá thư này.
Cô cúi đầu, trong lòng yên lặng tìm lời từ chối, đột nhiên từ bên hông lại vươn ra một bàn tay, rút lá thư trên tay chàng trai ra.
“Ê! Mày là ai? Tại sao lại lấy thư tình của tao cho Hải Nhạc?” Chàng trai tưởng là tình địch, lớn tiếng hỏi.
Tạ Hải Nhạc ngẩng đầu lên liền thấy Tạ Thư Dật đang đứng trước mặt cậu học trò kia, anh cao hơn cậu ta một cái đầu, toàn thân lại phát ra khí thế, anh chỉ thoáng liếc nhìn cậu ta một chút cũng đủ khiến cậu ta yếu thế đi hẳn.
“Nói cho tôi biết, cậu đang tính thổ lộ với em gái yêu quý của tôi sao?” Anh quơ quơ lá thư trong tay hỏi.
“Dạ, dạ phải.” Cậu trai vừa nghe là anh hai của Hải Nhạc, trên mặt bỗng toát đầy mồ hôi.
“Vậy bây giờ tôi thay em mình trả lời, giờ nó còn quá nhỏ, không thích hợp cùng mấy tên nhóc chưa đủ lông đủ cánh như cậu nói chuyện gió trăng, cút cho tôi!” Tạ Thư Dật đột nhiên trừng mắt.
Trời ạ, anh hai Tạ Hải Nhạc sao hung dữ quá trời.
Cậu bé sợ tới mức tè ra quần chạy biến.
Tạ Hải Nhạc từ đầu đến cuối đều không nói một tiếng, chỉ trầm mặc nhìn Tạ Thư Dật.
Tạ Thư Dật xoay người, nhìn nàng đầy lạnh lẽo, anh hừ lạnh một tiếng.
“Lên xe!” Trong kẽ răng gằn ra hai chữ.