Tags

“Công chúa, người lại muốn cưỡi quái vật kia đi dạo hoàng cung ạ?” Thủy Điệp, tướng mạo bình thường, trợn to mắt lên, giọng nói thanh lệ trở nên quái dị.

“Ừ…” Tả Phỉ Nhạn nâng cằm lên như đang suy nghĩ, nhưng cặp mắt đen to tròn lúng liếng lại chớp chớp liên hồi như đã có quyết định.

“Đúng vậy, đúng vậy! Công chúa, hôm nay người muốn cưỡi xe đạp đi đâu dạo ạ? Điệp Nhi rất muốn đi theo với.” Thủy Điệp nịnh bợ, nàng thật muốn đi theo xem biểu diễn, trước kia không có cơ hội xem, lần này tuyệt đối không thể bỏ qua.

“Muốn đi thì đi, không ai cản em.” Tả Phỉ Nhạn gật đầu đầy oai phong, không hề bận tâm có người muốn thưởng thức kỹ thuật cưỡi xe tuyệt hảo của nàng.

Tả Phỉ Nhạn hất đuôi ngựa, huýt sáo một tiếng, lại nhìn về phía Thủy Liên hiền thục, “Có đi không? Nếu không đi, vậy giữ nhà cho tốt, ta và Điệp Nhi sắp xuất phát.”

Thủy Liên bị điểm danh, trong lòng rục rịch. Nàng cũng rất muốn đi xem, nhưng mà theo chân công chúa chạy xe đạp lại mất khí chất thục nữ, thật là khó lựa chọn.

“Liên Nhi, đi đi, cơ hội hiếm có đó! Thừa dịp hôm nay, chúng ta có thể xem công phu vĩ đại của công chúa một chút, trước kia đều là nghe người khác nói…” Thủy Điệp giật dây, níu tay Thủy Liên làm nũng.

“Cái này… nhưng mà…” Thủy Liên mấp máy môi, vẫn không thể đồng ý nhanh như vậy.

“Nhưng mà cái gì? Chẳng lẽ Thủy Liên sợ hoàng huynh trách tội em?” Tả Phỉ Nhạn nhanh chóng đoán được băn khoăn của Thủy Liên.

Trước đây mỗi khi nàng cưỡi xe đi dạo trở về, hoàng huynh nhất định sẽ tới “chiêu đãi” hai vị thiếp thân cung nữ của nàng thật tốt, cho dù bọn họ chưa từng đi chung.

“Nếu công chúa biết, cũng đừng cưỡi xe đạp đi dạo trong hoàng cung nữa, chúng ta cưỡi xe trong Lục Điệp Cung cũng tốt mà.” Thủy Liên chính là băn khoăn về bệ hạ.

Bởi vì sau mỗi lần công chúa chuồn êm ra ngoài, người chịu phạt đều là các nàng. Mặc dù không phải dùng cách xử phạt về thể xác, nhưng cái loại phạt này còn khó chịu hơn phạt về thể xác rất nhiều.

“Lục Điệp cung?” Tả Phỉ Nhạn rú lên quái dị.

Ông trời ơi, Lục Điệp Cung có tí xíu vậy làm sao đủ cho nàng thi triển kỹ thuật cưỡi xe cao siêu hoàn mỹ cơ chứ?

Khi chưa xuyên qua đến nơi này, ở thế kỷ 21 hiện đại, nơi huấn luyện của nàng lớn hơn chỗ này không biết bao nhiêu lần. Mặc dù Lục Điệp Cung không coi là nhỏ, nhưng so với sân huấn luyện thì thật đúng là gặp sư phụ.

Nàng chân thành tha thiết hoài niệm sân huấn luyện xa hoa người nhà xây cho nàng ở thế kỉ 21, còn cả sợi dây chuyền thạch anh “Giọt lệ thiên sứ” dùng làm phần thưởng cho quán quân của cuộc tranh tài ngày đó mà nàng mơ ước nữa.