Tags
Tạ Hải Nhạc phát hiện khuỷu tay mình hơi đau, nhíu mày.
Hứa Chí Ngạn thấy cô nhíu mày, không nói tiếng nào liền nắm lấy tay cô nhìn một chút, giật mình nói: “Em chảy máu?”
Tạ Hải Nhạc rút tay về, nói: “Không sao đâu.”
“Sao lại không sao được? Anh dẫn em đi phòng y tế!” Hứa Chí Ngạn không để cô kịp phản đối đã kéo cô đi.
“Không được, em sẽ bị muộn.” Tạ Hải Nhạc giằng co, nói.
“Để bác sĩ viết cho em một tờ giấy bệnh.” Hứa Chí Ngạn nói.
Tạ Hải Nhạc đành phải đi theo anh vào phòng y tế.
Sau khi xử lý vết thương xong, Hứa Chí Ngạn còn kiên trì muốn đưa cô đến lớp.
“Không cần, em không cần anh đi theo.” Tạ Hải Nhạc trực tiếp từ chối.
Hứa Chí Ngạn có chút thất vọng, anh đột nhiên lấy ra một cây bút, kéo tay Tạ Hải Nhạc lại viết trong lòng bàn tay cô vài con số, dừng lại nói: “Đây là số điện thoại của anh, em nhớ phải gọi cho anh đấy.”
Khi anh nhìn vẻ mặt phản đối của Tạ Hải Nhạc, thở dài một hơi, nuốt lại những lời “Anh chưa từng cho bất kỳ cô gái nào số điện thoại của mình, anh chỉ cho em” đã đến cửa miệng.
“Em đi đây.” Tạ Hải Nhạc xoay người liền đi.
Hứa Chí Ngạn nhìn bóng lưng nhỏ bé của cô, trong lòng vô cùng kích động.
Đây là duyên phận sao? Anh lại có thể đụng phải Tạ Hải Nhạc ở đây!
Sinh nhật Tạ Thư Dật hai mươi tuổi, anh cùng với Đông Đế Uy, Sở Lâm Phong cùng đến Tạ gia dự tiệc, ở nhà họ Tạ, chỉ một cái chớp mắt nhìn cô đã khiến anh giật mình, chỉ tiếc, sau lại không còn dịp nhìn thấy cô nữa, anh cũng từng ấp a ấp úng hỏi thăm Tạ Thư Dật về cô, nhưng Tạ Thư Dật lại mang vẻ mặt khó chịu căm ghét không muốn nhắc đến cô chút nào, anh mới biết thì ra Tạ Thư Dật rất ghét cô em gái này, nhưng chuyện đó lại càng làm anh thêm thương cho Tạ Hải Nhạc, cũng càng khiến anh yêu mến cô gái chỉ được thấy một lần kia nhiều hơn một chút, một cái liếc mắt lúc đó, chỉ một cái liếc mắt mà thôi liền khiến anh từ đó về sau không thể nào quên, nhất định phải là Tạ Hải Nhạc! Thật không ngờ, vậy mà anh lại có thể ở trường Thần Phong đụng phải cô! Anh thực sự cảm tạ em gái đã kêu anh đến xin nghỉ phép quá chừng!
Nhưng liệu cô có gọi điện cho anh không? Anh bất an suy nghĩ, lưu luyến rời khỏi Thần Phong.
Tạ Hải Nhạc ghét Hứa Chí Ngạn vừa rồi lại viết số điện thoại lên tay nàng, hành động của anh ta làm cô nhớ đến tên Tạ Thư Dật lúc nào cũng bá đạo không hề nói lý kia, bạn bè anh ta chắc cũng cùng một giuộc với anh ta rồi, cô và anh ta không quen không biết, anh ta lại còn là bạn thân của Tạ Thư Dật nữa, chỉ vậy thôi cũng khiến cô không hề muốn có bất kỳ quan hệ nào với anh ta rồi, cô không chút suy nghĩ đặt tay dưới vòi nước cố gắng chà xát cọ rửa, lòng bàn tay bé nhỏ lại trở về nguyên trạng trắng nõn.
“Đế Uy, cậu đoán xem hôm nay tôi đụng phải ai?” Hứa Chí Ngạn hưng phấn nói với Long Đế Uy.
Long Đế Uy liếc nhìn anh một cái, nói: “Đụng phải ai? Cái đối tượng sáng chói mà lúc nào cậu cũng đắc ý, cô minh tinh xinh đẹp Điềm Điềm tiểu thư gì đó hả?”
“Không phải, tôi đụng phải em gái Tạ Thư Dật, Tạ Hải Nhạc!” Hứa Chí Ngạn sửa.
Đúng lúc Tạ Thư Dật vừa đi vào phòng nghỉ chuyên dụng của tứ đại thiên vương bọn họ ở Năm Châu liền nghe được ba chữ “Tạ Hải Nhạc”, không khỏi lên tiếng: “Tạ Hải Nhạc? Sao đột nhiên lại nhắc tới nó?”