Tags

Sau đó, lại im lặng như mọi khi, đang lúc im lặng, trường học của Hải Nhạc đã hiện ra đằng xa, tài xế lái xe đến cách cổng trường khoảng ba mươi thước, dừng lại, Hải Nhạc bước xuống, đóng cửa xe xoay người đi, nàng thở phào nhẹ nhõm một hơi, không cần phải tiếp tục đối diện với anh ta nữa.

Tài xế vòng xe lại, rời khỏi trường Hải Nhạc, đi về phía nơi Tạ Thư Dật đang học, Học viện Quốc tế Năm Châu.

Tạ Hải Nhạc đi từ từ vào trường, xuyên qua con đường lớn ngập bóng cây, lại đến một ngã rẽ, ngay tại khúc quanh, nàng đụng phải một người đang đi tới, Hải Nhạc sợ hãi kêu một tiếng, yếu đuối nhỏ con hơn người ta, đương nhiên cô liền bị ngã trên mặt đất.

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, vô cùng xin lỗi, em có bị thương không?” Một giọng con trai dịu dàng êm tai vang lên.

Tạ Hải Nhạc ngẩng đầu, người vừa đụng vào cô đang áy náy đưa tay về phía trước.

Khi anh ta nhìn mặt Tạ Hải Nhạc, bàn tay thất thần dừng lại giữa không trung.

 

Tạ Hải Nhạc nhìn anh, khuôn mặt rất tuấn tú, dưới đôi mày rậm kia là một đôi mắt đào hoa tiêu chuẩn, lúc này lại còn “dịu dàng như nước”, Hải Nhạc biết đôi mắt này nhất định có thể mê chết một đống con gái, nhưng không bao gồm nàng. Bởi vì tuy anh ta rất đẹp trai, nhưng so với Tạ Thư Dật cũng chỉ đành ảm đạm thất sắc, nàng chưa từng thấy người đàn ông nào đẹp trai hơn Tạ Thư Dật, cho dù linh hồn hắn là một tên ác ma, nhưng gương mặt của hắn cho dù là ngôi sao sáng nhất hiện nay cũng chưa chắc có thể so được.

Bất quá, cái loại khí chất tao nhã này là thứ mà Tạ Thư Dật sẽ không bao giờ có được. Tạ Hải Nhạc vừa nghĩ, vừa khó khăn đứng lên, phủi bụi đất sau lưng.

“Tôi không sao.” Nàng nói.

“Em là Tạ Hải Nhạc, là em gái của Tạ Thư Dật.” Anh chàng đẹp trai đột nhiên nói.

Tạ Hải Nhạc kinh ngạc nhìn anh ta một cái, anh ta nhận ra cô, lại còn quen biết Tạ Thư Dật?

“Anh tên là Hứa Chí Ngạn, anh và anh hai em học cùng trường, anh từng ở nhà em thoáng thấy em một lần, ấn tượng khó phai.” Trên mặt anh đột nhiên xuất hiện dạt dào một thứ dịu dàng cùng nhiệt tình không tên.

“Ồ.” Tạ Hải Nhạc lại bình thản nói một tiếng.

Trong lòng cô vẫn còn chút kinh ngạc, bạn học nam có thể làm cho Tạ Thư Dật đưa về nhà có thể nói lên quan hệ của anh ta và Tạ Thư Dật rất không sai, tuy rằng mỗi khi cô vừa về đến nhà là chân sẽ không bước ra khỏi cửa, nhất là khi Tạ Thư Dật mang bạn học về nhà thì cô lại càng không ra, cô sợ lỡ không cẩn thận để Tạ Thư Dật nhìn thấy cô thì sẽ khiến cho cô khó xử trước mặt nhiều người, dù vậy có lẽ vẫn khó tránh khỏi bạn bè của Tạ Thư Dật nhìn thấy cô.

Nhưng nếu anh ta học ở Năm Châu thì sao lại xuất hiện ở trong sân trường cô?

Hứa Chí Ngạn như nhìn thấu suy nghĩ của cô, mỉm cười nói: “Anh tới đây để xin phép cho em gái anh nghỉ bệnh, em gái anh là Hứa Nhã Nghiên, chắc em đã từng nghe nói?”

Hứa Nhã Nghiên? Hoa hậu giảng đường của trường?