Tags

Cho dù anh đối với cô như thế nào, cô đều làm cái vẻ trơ trơ, hệt như một con rối gỗ! Chết tiệt, ngày nào đó thế nào anh cũng phải xé cái mặt nạ đó ra, vạch rõ tính tình thật sự của cô ta ra.

Cô ta nghĩ mình là ai chứ? Cô ta thực sự nghĩ mình là tiểu thư như những người hầu kia nói sao? Hừ, trong mắt Tạ Thư Dật anh, cô chẳng là cái thá gì hết, chỉ là một món đồ chơi của anh mà thôi, một món đồ chơi là con người bằng xương bằng thịt, anh muốn chơi sao thì chơi! Mà không, mới vừa rồi chẳng phải cô ta cũng không phản kháng sao? Chẳng phải cô ta vẫn ngoan ngoãn theo lời anh hay sao?

Nhưng vì sao cô ta không phản kháng lại làm cho anh nổi trận lôi đình chứ?

Cục cưng yêu quý, sao cô lại dám chọc tôi tức giận chứ? Chẳng lẽ cô còn không biết chọc giận tôi thì sẽ có hậu quả gì sao?

Tạ Thư Dật lay nhẹ ly rượu đỏ trong tay, nâng ly kính cái cửa sổ tối om kia, rồi uống một hơi cạn sạch.

“Ba tôi ngày mai trở về, cô có muốn đi đón máy bay với tôi không? Thế cũng tốt, có thể thể hiện tình cảm anh em thân thiết của chúng ta một chút.” Tạ Thư Dật uống một ngụm sữa, nói với Tạ Hải Nhạc đang cúi đầu yên lặng ăn điểm tâm phía bên kia.

Hải Nhạc ngẩng đầu, nói: “Tôi không đi, anh đi một mình là được rồi.”

“Ở trước mặt tôi, cô có quyền nói không sao?” Tạ Thư Dật đặt đũa xuống, chậm rãi nói.

Tạ Hải Nhạc nắm thật chặt đôi đũa, ngẩng đầu, nhìn Tạ Thư Dật.

Tạ Thư Dật cười cười, đứng lên cầm ly sữa trong tay, nói: Tôi nghĩ, ly sữa này nếu hắt lên mặt của cô, vừa dưỡng da lại làm đẹp, rất không tệ đâu, cô có muốn thử một chút không? Nhưng không được né đâu đấy, cô phải biết rằng nếu cô né thì hậu quả…”

“Tôi đi.” Hải Nhạc nhả ra hai chữ.

“Tốt lắm.” Tạ Thư Dật gật gật đầu, cầm ly sữa uống hết một hơi.

“Ăn nhanh chút, tôi không có kiên nhẫn chờ cô.” Hắn thô lỗ nói.

Hải Nhạc đã sớm không còn khẩu vị, nhưng lại không dám ở trước mặt anh ta nói mình no rồi, thấy anh ta nói vậy, cô đứng lên đi về phía ghế sô pha, lấy túi sách đã đặt sẵn ở đó, yên lặng đi ra ngoài.

Tạ Thư Dật nhìn bóng lưng của nàng, đột nhiên nói: “Em gái yêu dấu, tôi mới phát hiện thân hình của em cũng hơi bị nóng bỏng đấy, đồng phục xấu vậy mà em mặc lên cũng còn đẹp như thế, tôi đang suy nghĩ không biết nếu em mặc trang phục hầu gái hay đồng phục y tá thì sẽ còn xinh đẹp đến nhường nào?”

Hải Nhạc cả người chấn động, trước kia anh ta chưa bao giờ nói về thân thể cô, hôm nay lại đột nhiên nhắc tới, hơn nữa còn dùng loại ngữ khí cực kì khiêu khích này làm cô nổi hết cả da gà, trong đầu anh ta lại đang có chủ ý gì đây?