Tags
Dưới ánh mắt thâm trầm của Tạ Thư Dật, Hải Nhạc thả lỏng bờ môi đang cắn chặt ra, nhưng hai tay cô lại lặng lẽ nắm chặt thành nắm đấm, không, không thể bị sự độc ác của anh ta đánh gục, cô tự nhủ trong lòng phải bỏ qua ánh mắt tàn nhẫn của Tạ Thư Dật cùng dáng người như siêu mẫu trên sàn catwalk của hắn, cũng tự nhủ mình không được yếu đuối, bởi vì, người đàn ông mà cô đang phải đối diện đây là một kẻ không bao giờ làm việc theo lẽ thường, mà là một tên ác ma thuần túy!
Cô hờ hững đối diện với Tạ Thư Dật.
Trừ gương mặt đang đỏ lựng của cô ra, Tạ Thư Dật không thể nhìn ra một chút gì không ổn, ánh mắt cô vẫn như cũ trong suốt như vậy, vẫn bình tĩnh như vậy, giống như mỗi ngày cô đều đã nhìn thấy những cảnh như thế này, đã không còn sợ hãi nữa.
Tạ Thư Dật không khỏi nghiến răng nghiến lợi mắng một tiếng sh*t, anh ghét ánh mắt trong suốt như cũ của cô, anh ghét sự bình tĩnh như trước của cô, ghét cô khi nhìn thấy tình cảnh như vậy, mà trên mặt vẫn cứ mang một vẻ thuần khiết như thiên sứ! Tóm lại, anh ghét cô!
Cơn giận của anh bị chuyển thành sức mạnh, anh dùng sức trút giận trên người cô gái, cho đến khi cô ta la to xụi lơ ngã xuống dưới thân anh, mà anh cũng thở hổn hển bắn ra, ngay cả ở thời điểm lên đỉnh, anh đều không hề rời mắt khỏi khuôn mặt đã đỏ như máu kia dù chỉ một chút, anh rốt cục cũng thấy hài lòng, thì ra, cô ta cũng không phải là không sao.
“Trì Hải Nhạc! Sau này sẽ có một ngày, cô cũng sẽ giống như cô ta nằm dưới thân đàn ông, tôi thật muốn nhìn xem đến lúc đó cô còn có thể giữ nguyên vẻ mặt như tiên nữ không màng nhân thế giả dối đó hay không!” Tạ Thư Dật cười lên ha hả, anh cực kì hài lòng khi nhìn thấy khuôn mặt Hải Nhạc đang đỏ rực chuyển thành trắng bệch như giấy.
Nhưng vừa nghĩ tới Hải Nhạc sẽ giống cô gái này nằm dưới thân đàn ông, tim anh đột nhiên chấn động, chết tiệt, anh cực ghét! Anh ghét cô nằm ở dưới thân đàn ông khác!
“Tôi có thể đi được chưa?” Hải Nhạc bật ra câu hỏi cứng đơ.
Tạ Thư Dật từ trong hoang mang tỉnh táo lại, làm sao cô ta còn có thể bình tĩnh như vậy? Một cỗ cuồng nộ vô danh bỗng nhiên bùng nổ, anh đột nhiên đứng lên, quên mất mình đang trần truồng, vung quyền về phía Hải Nhạc lớn tiếng rống: “Cút! Cút cho tôi!”
Hải Nhạc rốt cuộc cũng nới lỏng được sợi dây đàn đang căng lên trong lòng, cô xấu hổ vội vã chạy lên lầu, vào phòng của mình, “Ba” đóng cửa lại.
Ngay giây phút cửa vừa đóng, nước mắt cô lập tức trào ra.
Tại sao ông trời lại bắt cô phải gặp phải tên ác ma này? Khi nào thì cô mới có thể thoát khỏi sự khống chế của anh ta đây?
“Tạ Thư Dật, anh là đồ cầm thú! Đồ cầm thú không có trái tim! Tôi nguyền rủa anh xuống địa ngục!” Cô căm phẫn vừa mắng, vừa lau đi nước mắt trên mặt.