Tags
Cô vội chạy xuống lầu, mở đèn lên, đại sảnh tối đen trong nháy mắt liền trở nên sáng sủa.
Cảnh tượng đập vào mắt cô, không phải là ai đang bệnh, mà là có hai thân thể đang ở trên sô pha quấn quít ân ái, không phải ai xa lạ, chính là người anh trai trên danh nghĩa của cô và một cô gái có khuôn mặt xa lạ.
Ánh sáng đột ngột làm Tạ Thư Dật quay đầu, thấy Hải Nhạc đang đứng đơ ra tại chỗ không nhúc nhích, anh liền ngưng động tác đang làm.
Cho tới bây giờ Hải Nhạc chưa từng thấy cảnh tượng nào dâm đãng như vậy, hình ảnh mãnh liệt đập vào mắt làm cho đầu óc cô trống rỗng, đến khi tiếp xúc với ánh mắt lạnh lẽo sắc bén của Tạ Thư Dật, cô mới tỉnh táo lại nhận ra người mình đang nhìn là ai, cô khẽ hít vào một hơi khí lạnh, thiếu chút nữa lại bật ra tiếng la to, nhưng vẫn kịp thời bịt miệng mình lại.
Nhưng cuối cùng vẫn có người hét lên, chính là cô gái đang bị Tạ Thư Dật đặt dưới thân kia, ánh sáng chiếu vào cơ thể làm cô ấy thấy xấu hổ, cô ta nhẹ đẩy Tạ Thư Dật ra: “Thư Dật, có người!”
Tạ Thư Dật lạnh lùng liếc Hải Nhạc vẫn đang ngẩn ngơ một cái, sau đó xoay qua nữ tử dưới thân cười cười đầy tà ác: “Không cần để ý đến nó!”
Hai tay anh vốn đang đặt hai bên người cô gái, đột nhiên bắt lấy vòng eo của cô dùng sức đâm sâu vào, làm cô ta la to liên tục.
Hải Nhạc sợ tới mức nhắm chặt mắt lại, run rẩy định bước lên cầu thang.
“Không được đi! Cô dám đi?” Tạ Thư Dật đột nhiên lên tiếng, trong thanh âm tràn ngập sự bá đạo không thể kháng cự, “Xoay người lại, đối diện với tôi! Mở to mắt ra!”
Hải Nhạc run rẩy, không, nàng không muốn đối diện với hắn, một màn này trong mắt nàng thật là quá ghê tởm!
“Trì Hải Nhạc, tôi đếm ba tiếng, ba, hai…” Tạ Thư Dật nhếch đôi môi mỏng, lạnh lùng đếm.
Trước khi hắn thốt ra tiếng “một”, Hải Nhạc chết lặng xoay người đối diện với Tạ Thư Dật, chết lặng mở to mắt, ánh mắt đắc ý và độc ác của hắn, xông thẳng vào ánh mắt nàng, còn cả nụ cười như không nữa.
Tạ Thư Dật cứ nhìn Hải Nhạc mãi như vậy, hơn nữa còn không ngừng động tác với cô gái bên dưới, hắn cứ nhìn chằm chằm Hải Nhạc như vậy, không buông tha một tia biểu tình nào trên mặt nàng.
Hắn không phải chưa từng nhìn thấy bộ dạng nàng mặc áo ngủ, nhưng cái váy ngủ ôm rủ tận gót như đêm nay, trước giờ hắn chưa từng thấy cô mặc qua, thật không ngờ thân hình khô đét ốm như cọng giá của cô từ bao giờ đã trở nên hấp dẫn như vậy rồi?
Cô ta đã lớn lên từ khi nào? Mà anh, lại không để ý rằng con bé này cũng sẽ có một ngày lớn lên? Đây là cái sự gì? Tạ Thư Dật tự hỏi trong lòng.

rau ko sạch ~~”
Chịu thôi, cứ suy nghĩ tích cực là nó chỉ trước khi yêu nữ chính =.=”
anh nam 9 này vừa bá đạo vừa háo sắc