Tags
“Người đàn bà này, không xứng làm mẹ tôi.” Hắn lạnh lùng mở miệng.
“Mày…” Bác Tạ tức giận, thả em xuống, vọt tới trước mặt anh trai kia, nói, “Mày không gọi?”
“Tôi không gọi!” Anh ta nhỏ hơn bác nhiều như vậy, nhưng khí thế của anh ta lại tuyệt không hề thua.
Hải Nhạc sợ hãi chạy tới bên mẹ, mẹ vội vàng kéo tay em, em cảm giác được rõ ràng, tay mẹ đang run rẩy, mẹ đang sợ hãi sao?
Tay của bác đã giơ lên về phía anh kia rồi, “Đừng!” Hải Nhạc thiếu chút nữa đã kêu ra miệng, em không muốn anh hai bị đánh, dù rằng hình như anh trai không thích em và mẹ cho lắm.
Em còn chưa kêu ra miệng, mẹ đã cười, mở miệng trước: “Trường Viên, không nên ép cậu ấy, nếu cậu ấy không muốn thì cũng có thể gọi em là dì mà.”
Bác nghe vậy đành phải buông tay xuống.
“Hải Nhạc, đi đi, con đến.” Mẹ ra hiệu bảo Hải Nhạc đi tới.
Hải Nhạc nghe lời đi tới, nhưng ánh mắt của anh hai làm em rất sợ hãi.
“Chào anh ạ.” Em sợ hãi gọi.
Em thấy anh ta cười lạnh, chưa kịp nhìn thấy anh ta vươn tay thế nào, khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn của em đã “Chát” một cái trúng một cái tát, em la to ngã xuống đất, lớn tiếng khóc: “Mẹ, mẹ!”
Hai người lớn kia đều sợ ngây ra, không thể tin Tạ Thư Dật lại có thể ra tay đánh em như vậy!
Mẹ Hải Nhạc chạy tới, đau lòng ôm em vào ngực: “Cục cưng đừng khóc, cục cưng đừng khóc.”
“Mẹ tao chỉ sinh một mình Tạ Thư Dật tao, tao không có em gái, mày là đứa con hoang từ nơi nào đến? Mày mà cũng xứng kêu tao là anh?” Tạ Thư Dật hung tợn nhìn em nói.
“Đồ mất dạy!” Bác Tạ tức giận cũng cho anh ta một cái tát.
Chỉ thấy anh ta bụm mặt, hung tợn nhìn em, anh ta không nói gì nữa, nhưng cứ hung tợn nhìn em mãi.
Hải Nhạc nhỏ bé chịu không được ánh mắt như ác ma đó, sợ hãi ngất đi trong lòng mẹ! Tạ Hải Nhạc xoay người ngồi dậy, cả người mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Nàng lại mơ thấy lần đầu tiên gặp Tạ Thư Dật, đó cũng là lúc ác mộng của nàng bắt đầu, cho nên nàng vẫn luôn thường mơ thấy lần gặp mặt ban đầu.
Tạ Thư Dật, là ác mộng nàng trốn không thoát.
Trái tim đang sợ hãi vì ác mộng của nàng dần dần cũng bình tĩnh trở lại, Hải Nhạc cảm thấy khát nước, nàng nhẹ nhàng xuống giường, lắc lắc cái bình, hết nước rồi, thở dài một hơi, nàng khẽ mở cửa, trong bóng đêm chậm rãi đi xuống lầu.
Nàng đi chân trần xuống cầu thang giống như mèo con không hề phát ra tiếng động, nhưng, thính giác nhạy bén lại giúp nàng nghe được những tiếng động rất kỳ quái, phảng phất như là tiếng ngâm thống khổ vì đã chịu tra tấn thật lớn cùng những tiếng thở gấp rất thô, nàng thầm rùng mình, là người hầu nào đột nhiên sinh bệnh ư?