Tags
“Ông trời ơi. . . Công chúa, người lại bị thị vệ của bệ hạ ném trở lại rồi.” Một tiếng kinh hô thanh lệ vang lên, ngay sau đó là tiếng giày lẹp xẹp.
“Chết tiệt, mau buông ta xuống. Vu Vĩ Kỳ, ngươi mau buông ta xuống, cái tên nam nhân thối này.” Tả Phỉ Nhạn oa oa kêu to, dùng cả tay lẫn chân đánh lên người tên đàn ông cứng như sắt này.
“Ô oa… Ta muốn mách hoàng huynh, tên tiểu nhân này đánh ta, đau quá a… Ô oa…” Tả Phỉ Nhạn bị đánh đau không để ý đến hình tượng mà khóc lớn, tay chân càng đánh mạnh hơn, tiếng khóc có thể đánh thức mọi người trong phạm vi vài dặm.
“Xin công chúa cứ tự nhiên.” Vu Vĩ Kỳ chắp hai tay lại, ném người đang nằm trên vai mình vào không trung.
“Đau…” Ông trời ơi, tại sao cứ muốn ác ma này tới hành hạ nàng?
Hoàng huynh thối, hoàng huynh nát, lần nào cũng sai Vu Vĩ Kỳ ném nàng về Lục Điệp Cung. Mà Vu Vĩ Kỳ cũng không phụ hoàng ân, chết tiệt, ném nàng thật.
Vu Vĩ Kỳ nghe nàng mắng, đôi mày anh tuấn nhíu lại.
“Hừ…” Tả Phỉ Nhạn đá mạnh một cước về phía Vu Vĩ Kỳ, khập khiễng đi vào tẩm cung.
Vừa mới tới cửa đã thấy một nữ tỳ thanh thoát mặc một bộ cung trang xanh nhạt đứng ngoài tẩm cư, nhan sắc tuyệt lệ xuất trần, khí chất phiêu dật như nước.
Hay cho một mỹ nhân. Tả Phỉ Nhạn dụi dụi hai mắt, lau miệng xem có chảy ra chất lỏng trong suốt nào không.
Mỗi lần nhìn thấy thiếp thân cung nữ Thủy Liên, nàng đều cảm thấy như gặp được tiên nữ.
“Liên Nhi, sao em không đi làm tiên nữ, mà lại là cung nữ? Hay là, chúng ta trao đổi thân phận, ta làm cung nữ em làm công chúa?” Môi mọng hơi mân, Tả Phỉ Nhạn không thèm suy nghĩ đã nói ra một câu làm Thủy Liên hộc máu.
“Không được, không được, công chúa, không thể nói những lời như vậy.” Thủy Liên vội vàng che miệng công chúa lại, chỉ sợ nàng lại nói ra lời gì dọa người. Cái mạng nhỏ của nàng còn chưa cần trải nghiệm sớm vậy đâu.
“Ngu ngốc.” Một giọng nói đầy khinh bỉ theo cước bộ trầm ổn đi xa.
“Tại sao không được nói thế? Em vốn xinh đẹp hơn ta, hơn nữa khí chất cũng tốt hơn ta nhiều.” Ở một nơi mỹ nữ như mây như hậu cung, vẻ thùy mị của Tả Phỉ Nhạn nàng chỉ có thể coi là thanh tú, đáng yêu, căn bản không phải là đẹp.
“Ai nói, trong mắt nô tỳ công chúa là đẹp nhất.” Hơn nữa đôi mắt to linh động kia, toàn thân tinh thần phấn chấn sôi nổi, là thứ mà những mỹ nhân trong cung chưa từng có.
Chẳng qua chỉ tại trang phục của công chúa không tốt, nếu như cùng một cách ăn mặc, chắc chắn sẽ rất giống tiên nữ.
“Liên Nhi, mông ta đau quá, hoàng huynh lại đuổi ta xuống giường, còn cho tên tiểu nhân kia ném ta về nữa.” Tả Phỉ Nhạn kể khổ với Thủy Liên đầy đáng thương, cái đầu nhỏ lại lợi dụng cơ hội chui vào trong ngực Thủy Liên, lợi dụng, lợi dụng.
“Công chúa, thứ lỗi cho Thủy Liên tò mò. Người có thể nói cho nô tỳ biết, tại sao mỗi ngày người đều muốn bò lên giường bệ hạ không ạ?” Hơn nữa hành động quỷ dị này đã lặp đi lặp lại gần một năm.
“Ặc…” Tả Phỉ Nhạn bĩu môi, ánh mắt chột dạ.
“Đúng vậy! Công chúa, Thủy Điệp cũng rất tò mò.” Gịong nói thanh lệ chen vào.
“Cái này… bản công chúa mộng du không được à?” Tả Phỉ Nhạn bỏ qua câu hỏi của hai nàng thiếp thân cung nữ, chạy vào tẩm cung.
Truyện hay lắm cố đẩy nhanh tốc độ nha pạn
Ô ô ô ai giúp mình với nhanh không nổi ô ô ô
hô hô,e đánh máy thuê cho chị free chị ơi, truyện nào post cũng hay hết á, cố lên tg ơi
Chị thật là …..(_._|||)