Tags

“Mẹ ơi, đây là nhà mới của chúng ta mà mẹ đã nói phải không?”

Hải Nhạc mặc một bộ đồ công chúa màu hồng phấn, nhẹ vuốt mái tóc rối bù rồi ngẩng lên, em nhìn căn biệt thự tráng lệ trước mặt rồi hỏi người mẹ đang nắm chặt bàn tay nhỏ bé của mình.

“Đúng vậy con gái cưng, đây chính là nhà mới của chúng ta.” Người mẹ cười, gương mặt tràn đầy hạnh phúc.

Bác Tạ cầm cái vali hành lý từ sau xe qua, chìa một bàn tay ra thân thiết nắm tay em, nói: “Công chúa của bác ơi, rồi con sẽ thích nơi này cho xem.”

“Dạ, bác ơi, con thích nơi này lắm.” Hải Nhạc gật đầu thật mạnh.

“Công chúa của bác à, giờ con nên đổi giọng gọi bác là cha rồi, vì mẹ con đã gả cho bác, từ nay về sau bác chính là cha của con.” Bác Tạ xoa đầu em nói.

Hải Nhạc rất vui mừng, mẹ mình thật sự gả cho bác Tạ, thật tốt quá! Vì bác Tạ đối xử với mẹ rất tốt, từ khi mẹ ly hôn với ba, mẹ vẫn chưa từng cười, sau này khi bác Tạ đi vào cuộc sống của hai mẹ con em, mẹ mới dần dần tươi cười trở lại, hơn nữa, bác Tạ sẽ mua cho em váy và giày mới rất xinh, biến em thành một nàng công chúa, còn gọi em là “công chúa của bác” rất thân mật nữa chứ, ba ruột của em cũng chưa từng đối xử với em tốt như bác Tạ, cho nên em cũng rất thích bác Tạ, em luôn thầm hi vọng bác Tạ có thể làm người cha thứ hai của em, không ngờ hi vọng đã trở thành sự thật rồi!

“Cha!” Hải Nhạc ngọt ngào kêu.

“Con gái ngoan! Lại đây, cha dẫn con đi gặp anh hai!” Bác Tạ, à không, nên gọi là cha mới đúng, ông dùng một tay ôm lấy nàng, cười sang sảng nói.

“Anh hai?” Hải Nhạc hỏi thầm trong lòng, “Về sau mình sẽ có một người anh sao?”

Người cha tân nhiệm ôm nàng vào phòng, wow, trong nhà cha vừa to vừa đẹp, còn to hơn đẹp hơn nhà của ba mẹ trước khi chưa ly dị nữa!

Lúc này, có người hầu đến nhận lấy hành lý trong tay cha dượng, rồi cung kính lễ phép xoay người chào mẹ: “Kính chào phu nhân.” Rồi nói với em: “Kính chào tiểu thư.”

Sau đó mẹ mỉm cười đưa cho bà một cái bao đỏ, nói: “Má La, chút quà lần đầu gặp mặt.”

Má La vui mừng đón nhận, sau đó đứng sang một bên.

“Thư Dật đâu? Thư Dật chạy đi đâu rồi? Không phải đã kêu nó ở nhà sao?” Cha dượng đột nhiên hơi bực bội hỏi má La.

“Thiếu gia… thiếu gia chắc đang ở trên lầu, để tôi đi gọi cậu ấy.” Má La vội vàng nói.

“Không cần gọi! Tôi tới rồi!” Trên lầu đột nhiên truyền đến một giọng nói lạnh lùng, Hải Nhạc ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một người thiếu niên mặc tây trang màu trắng đang từ từ bước xuống từng bước.

Khuôn mặt anh ta có từng góc cạnh hoàn mỹ, mỗi một đường nét giác quan đều tựa như đã được tạo hóa điêu khắc tỉ mỉ nên, có thể nói là hoàn hảo không tỳ vết, nhất là cặp mắt kia, ánh mắt trong đó sâu thẳm, đen đặc như đêm khuya.

“Anh hai đẹp trai quá!” Hải Nhạc thầm kêu trong lòng.

Hải Nhạc cảm thấy đôi mắt tối đen như mực kia dường như có thể nhìn thấu lòng người khác, em không dám đối diện với ánh mắt ấy, khi anh ta quắc mắt nhìn gần, tim em đột nhiên đập thật nhanh.

Anh ta chậm rãi bước về phía hai mẹ con em, hơi thở lạnh lẽo đánh thẳng về phía Hải Nhạc khiến em khẽ co người lại một chút, anh ta thoạt nhìn thật lạnh, lạnh như băng, ánh mắt anh ta nhìn em và mẹ hình như còn tràn ngập sự phẫn nộ và khinh thường, anh ấy không thích em và mẹ sao? Trái tim nho nhỏ của Hải Nhạc đột nhiên cảm thấy rất sợ hãi.

“Thư Dật, lại đây chào mẹ mới của con đi.” Bác Tạ nói.

****

Đúng là nói dễ hơn làm, đọc convert thì có tí xíu, mà bắt tay vào edit mới thấy khổ huhu. Lúc ghi chữ “AMCC” nghĩa là “ác ma ca ca” í, tự nhiên Shi lại nghĩ tới “AMTQ”_”A Mạch tòng quân” hơ hơ hơ không biết sao nữa…!