Tags

“Mềm quá, dẻo quá, y như kẹo đường…” Những tiếng lẩm bẩm khe khẽ, kiều mị như gió, đầy ngái ngủ theo ánh ban mai lọt vào tai, dụ dỗ người ta phạm tội.

“Ân…” Nhẹ thở dài, đúng là thỏa mãn.

“Ân? Hoàng huynh… Hì hì, hình như muội lại bị mộng du nữa rồi.” Tả Phỉ Nhạn bị lay tỉnh lộ ra cái đầu thanh tú đáng yêu, vẻ mặt buồn ngủ, hai mắt lại như rất hưởng thụ, không ngừng ngọ nguậy miệng như đang thưởng thức món ngon gì.

“Lại?” Tả Dận Hạo liếc hoàng muội đầy nghi ngờ, hiển nhiên là không tin những câu nghìn lần bất tận này.

“Đừng vậy mà, hoàng huynh thật đáng ghét.” Tả Phỉ Nhạn chu miệng lên, cuộn chăn thành một đống, cực lực giúp tai không nghe, mắt không thấy.

“Cũng không phải do muội quyết định.” Tả Dận Hạo trầm mặt xuống, vén màn trướng hai bên ra, giật mạnh bộ áo ngủ gấm xuống.

“Ta nghe nói Bắc Mông tướng quân nhất kiến chung tình với muội, ta nghĩ ta cần cân nhắc một chút.” Tả Dận Hạo sờ cằm, khóe miệng vương một nụ cười tà tứ.

Tả Phỉ Nhạn nhìn nụ cười xấu xa kia, tim nhảy chậm nửa nhịp, hai mắt tràn đầy những trái tim hồng.

Từ khi xuyên đến Đế Chi Quốc, Tả Phỉ Nhạn liền mê mẩn gương mặt tuấn mỹ như thiên thần của hoàng huynh, còn cả giọng nói vốn từ tính mê người kia nữa. Cho nên mỗi ngày khi trời chưa sáng, nàng sẽ né tránh tầng tầng lớp lớp hộ vệ gác xung quanh bò lên giường hoàng huynh, ngủ một cái chính là cả năm.

Có khi đụng trúng lúc hoàng huynh lâm hạnh phi tử, ngủ với những phi tần kia, nàng cũng sẽ tránh thoát thị vệ rồi chờ đợi, đạp những phi tử kia xuống giường, ôm hoàng huynh ngủ. Giống như hôm nay, nàng còn lén gặm đôi môi dẻo hơn đường của hoàng huynh nữa.

“Nếu hoàng huynh dám gả muội cho cái tên Bắc Mông tướng quân trông như gấu kia, muội đây cũng sẽ dám đi đốt hoàng cung đấy.” Tả Phỉ Nhạn lười dong dài, lập tức bò dậy, hai tay chống nạnh quát.

Tả Dận Hạo khép hờ đôi mắt mê người, nhìn chằm chằm vào đôi má đỏ rực của hoàng muội cùng với bộ đồ ngủ vì động tác quá lớn mà trở nên nửa kín nửa hở, lộ ra cần cổ trắng nõn như ngọc. Hầu kết khẽ chuyển động, dục vọng sáng sớm rất nhanh từ dưới bụng dậy lên, đây là điều không nên có.

“Người đâu, ném công chúa về Lục Điệp cung cho ta…” Lại lập tức che giấu, quát về phía ngoài điện.