Đó là một buổi tối, khi mà cái túi của tôi lép kẹp đến độ phải uống cà phê đen. Đang ngồi trong quán thì ở đâu lù lù xuất hiện một cô bạn có cái đầu cắt ngắn củn và vàng hoe. Cô ấy mặc hip-hop. Trông cực dễ thương. Cô ấy vừa nhìn thấy tôi mắt đã sáng lên. Thề rằng nếu có tắt hết đèn quán thì chỗ tôi cũng sáng trưng như ban ngày bởi cái nhìn của cô ấy:
– Hê, chào cậu!
Sau câu cảm thán là…
– Sao cậu ngồi một mình thế? Nào, nhận ra tớ không nào?
Sự thông minh chết tiệt
04 Friday May 2012
Posted in Thi văn các
