SEA AND SKY
By Lishrayder
Rin fic and a gift for Sis Aster.
Manga: Inuyasha
Pairing: Sesshoumaru/Rin
Gerne: One shot_POV
Rating: PG 13
Summary:
Where will the sea come to? Where will the cloud come to?
I’ll be waiting for you…
Till the sea ran dry come to dust…
……… Just for you……
Có người hẹn tôi đến phương trời
Biển xưa lắng nghe trắng xoá nỗi niềm… biển không lên tiếng…
~*~
Tôi từng hỏi người…
“Tại sao biển xanh đến thế?”
Và như thường, ngườI vẫn lặng im nhấc gót.
Sóng vỗ tràn bờ, long lanh giọt lệ trong gương.
Đất trời xanh một màu vô định.
Xanh…
Biển cũng xanh một màu vô định.
Xanh ngắt…
Nắng tuôn bãi cát trắng xoá, sắc trắng nhuốm lên tóc ngươi, như bàng bạc… vô hình…
Thở dài…
Sóng cuốn khơi xa, biển tìm về với cội…
Là biển xanh…?
Hay là vô hình?
Biển xanh… nhờ trời xanh vĩnh cửu…?
Một lần chạm tay, vỡ vụn như bọt sóng…
Trời xanh mây trôi… tự do tự tại…
Biển đuổi theo sóng… chờ đợi ngóng trông…
Đi đâu, về đâu…?
Chân trời còn xa mãi…
Bóng người in cát mông lung..
Với chừng… mãi không tới…
Biển vẫn trôi, mãi tìm đuổi chân trời xa thẳm…
Ngóng đợi… phản chiếu màu xanh của trời…
Mãi mãi…
Tôi vẫn đi, dẫm chân lên dấu cát hằn sâu người để lại…
Gió cuốn bụi cát trắng nhoà… xóa vết chân người trên cát…
… thẫn thờ………………………… đi đâu…?
Mắt cay xè muối biển, vẫn cố nhìn xa xăm…
Trời vô tâm, thản nhiên đi mãi.
Biển ngẩng nhìn, giục sóng đuổi theo…
Tìm về cuối chân trời…
~*~
“Biển sẽ đi về đâu, Sesshoumaru-sama?”
“Về phía chân trời.”
“Đó là nơi nào?”
“Đó là chỗ trời và biển giao nhau.”
“Chỗ đó có xa lắm không? Sao biển cứ trôi mãi mà không tới? Bên kia chân trời là gì, Sesshoumaru-sama?”
“…”
“… Rin muốn một lần vượt qua đường chân trời, như vậy có được không…?”
“Baka ningen! Ngươi sẽ chết già trước khi đến đó!”
“Jaken-sama…”
“….”
“Đi thôi.”
“Khoan đã… Sesshoumaru-sama… người vẫn chưa trả lờI Rin… Sesshoumaru-sama… Sesshoumaru-sama…!!”
~*~
Gió vẫn cuốn bụi vung đầy…
Từng hạt cát biển li ti quặn mình trong gió… bay bay…
Màu trắng bàng bạc của nắng và cát như xoá nhòa hình bóng người trên bãi biển… nhạt dần…
Một lần đến được chân trời…
~*~
Đời tôi nhỏ bé, tiếng sóng thét cao biệt trong nỗi đau…
Tình em quá lớn với những đam mê một đời oan trái…
Sóng ru não nề…. hải âu không về…
~*~
TôI từng hỏi người…
“Tại sao biển mặn thế?”
Và như thường, lão gõ đầu mắng tôi: “Ngốc!”
Nắng loang mặt nước, xanh xanh màu ngọc dần phôi pha…
Gió mây hanh một mùi ngằn ngặt.
Mặn…
Biển rưng rưng mùi vị ngàn năm.
Mặn chát…
Nước trôi lặng lẽ chạm bờ… vị mặn thẩm thấu vào hơi thở… như ngàn ngạt… say say…
Ngỡ ngàng…
Gió biệt phương trời…qua trùng dương sóng vỗ….
Là biển mặn…
Hay nước mắt trời xanh…?
Biển mặn, sóng trào dâng nỗi nhớ…
Nỗi đau còn khắc khoải, bóng người trôi về đâu..?
Biển ngàn năm lặng câm.. rì rào in sắc biếc…
Trời trút nước vô tình… thoạt đến rồi lại đi…
Khô cạn rồi đầy vơi…
Hay vốn dĩ hoang đàng…?
Đến một lần rồi xa mãi…
Ai đợi ai…?
Biển còn mặn đến muôn đời… luôn luôn là thế.
Tôi tiếp tục lặng câm… chỉ để cười và cười…
Cho người…
Và cho tôi…?
Không thể trả lời…
~*~
“Sesshoumaru-sama, có khi nào người khóc chưa?”
“…?”
“TạI sao ngươi hỏi thế?”
“Rin chưa bao giờ thấy người khóc.”
“Nước mắt của một youkai không phải là thứ có thể để một ai thấy, nhất là với một ningen.”
“Ngay cả khi đó là Rin…?”
“…. PhảI.”
Lại bỏ đi…
“Rin có thể khóc thay người chứ..?”
Sững sờ.
“….”
“Không.”
~*~
Gió biển chiều lồng lộng.
Người như tan vào bọt sóng, trôi dần xa tầm tay…
Lặng câm. Nghe muối biển ngấm vào khoé mắt….
Rát bỏng.
Không là gì.
Không cho người.
Không cả cho tôi…
Biển còn mặn đến thiên thu.
Trời còn xanh đến vĩnh cửu.
….không thể.
….thật sao…?
~*~
Vắng em tên đời biển thầm than khóc ngàn lời với tôi.
Cùng tôi biển chết… cùng em biển tan…
Ngàn năm nỗi đau hoá kiếp mây ngàn.
Cô đơn biển cạn.
~*~
Tuyết đang rơi.
Trời đất hoà quyện vào nhau bởi hai sắc xám và trắng thê lương.
Xám của trời, trắng của cát và tuyết, đục ngầu bọt sóng biển.
Tôi đang nằm trong tay người. Nghe hơi ấm dần rời bỏ cơ thể.
Ừ! Đang rời bỏ… dần dần…
Nhắm mắt lại để nghe sóng ru hời…. à ơi….
… đã đến lúc rồi, phải không…?
“Sesshoumaru-sama, tuyết đẹp quá phải không người..?”
Tôi hỏi, vẫn cười, nhưng sao nghe mắt đắng xót…còn người…?
“Sesshoumaru-sama, có khi nào biển cạn không?”
“….?”
“Có phải đó là lúc sóng đã gặp trời…?”
“…Ta không biết.”
“Liệu còn có ai nhớ tới một ngọn sóng khi nó đã tan biến…nó sẽ bị lãng quên… như biển sẽ cạn….đúng không Sesshoumaru-sama…?”
Tôi thấy tuyết rơi vào khoé mắt, tan ra, chảy xuống má. Lần đầu tiên trong đời, tôi mới biết tuyết lại mặn đến thế….
Đã một lần tôi hồi sinh trong vòng tay người. Và giờ đây…cũng trên vòng tay ấy… tôi…
“Rin vẫn muốn được bên cạnh Sesshoumaru-sama, cười cho người…. khóc cho người…nhưng có lẽ….”
Tuyết đã rơi dày rồi, mặt biển trắng xoá những mảng loang lổ…. biển chết…?
Vốc một nắm cát, nhưng cát trôi tuột qua kẽ tay, chỉ còn hạt tuyết vương lại lạnh buốt….lạnh buốt…
Người siết chặt hơn vòng tay, để tôi cảm nhận rõ hơn hơi ấm của người… để tôi cảm nhận rõ hơn cái lạnh của người…
Tuyết cứ chết mãi, làm mắt tôi không ngừng tuôn nước, tôi không khóc đâu… Nhưng sao lại mặn quá…
Ngước nhìn người… ừ… người vẫn thế… không có tôi… có lẽ người vẫn thế… có tôi… người cũng vẫn cô độc…
Chưa lần tôi chạm được người… như biển kia chưa từng chạm chân mây… trời xa quá… đúng không…?
Liệu có ai còn nhớ… khi biển đã cạn rồi…
Liệu có ai còn nhớ… khi con sóng đã bạc đầu…
… liệu người còn nhớ tôi…?
…
Người sẽ quên… như trời đã quên…
“Sesshoumaru-sama… người sẽ quên Rin chứ…?”
“…”
“…xin… đừng quên Rin…”
Tuyết nhiều… rất nhiều… quá nhiều…
Tuyết lấp đầy… lấp đầy… ánh mắt người… khuôn mặt người… mái tóc người… trắng dần… trắng dần…
Đưa tay với… chỉ chạm bông tuyết đang bay…… người còn ở đây không…?
…..lại nghe tiếng sóng ru hời…
……………à……………………ơ……i………………………
~*~
Có người từ lâu nhớ thương biển
Ngày xưa biển xanh không như bay giờ biển là hoang vắng
Đời tôi nhỏ bé gió cuốn thét cao biển tràn nỗi đau
Tình em quá lớn sóng cũng vỡ tan đời tôi đánh mất
Giấc mơ không còn…. biển xưa đã cạn…
Vắng em trên đời biển thầm tha khóc ngàn lần với tôi
Cùng tôi biển chết…
Cùng em biển tan…
Ngàn năm nỗi đau hoá kiếp mây ngàn.
Cô đơn biển cạn.
~*~
Một lần nữa, tuyết lại rơi theo chu kì ngàn năm của trời và đất.
Anh đứng trên cồn cát, nhìn xa xăm nơi cõi hoang đầy cát trắng. Mái tóc bạc bay bay trong gió, vướng vào những bông tuyết lờ lững vô tình.
Sesshoumaru-sama…
“…..đã đến chân trời rồi chưa…?”
Từng tiếng thì thầm tan vào bụi cát, cuốn trôi. Anh quay bước, dấu chân trên cát xóa nhoà.
Xa xăm… hồ như có tiếng sóng gọi biển về./.
END
Biển cạn_Tuấn Ngọc.

Biển Cạn
Download here.
Có người từ lâu nhớ thương biển
Ngày xưa biển xanh không như bây giờ biển là hoang vắng
Lời tôi nhỏ bé tiếng gió thét cao biển tràn nỗi đau
Tình em quá lớn sóng cũng vỡ tan đời tôi đánh mất
Giấc mơ không còn biển xưa đã cạn
Vắng em trên đời biển thầm than khóc ngàn lòng với tôi
Cùng tôi biển chết, cùng em biển tan
Ngàn năm nỗi đau hóa kiếp mây ngàn cô đơn biển cạn.
Có người hẹn tôi tới phương trời
Biển xưa lắng nghe trắng xóa nỗi niềm biển không lên tiếng
Đời tôi nhỏ bé trước những khát khao chìm trong nỗi đau
Tình em quá lớn với những đam mê làm nên oan trái
Sóng reo não nề hải âu không về
Vắng em trên đời biển thầm than khóc ngàn lần với tôi
Cùng tôi biển chết, cùng em biển tan
Ngàn năm nỗi đau hóa kiếp mây ngàn cô đơn biển can.