Chapter 3 : Windy day 3

                                   Gió không thể nào nắm bắt được.
Không một ai, thứ gì hay thế lực nào có thể cướp mất sự tự do của gió.
Gió lạnh lùng.
Gió lao theo ý thích của mình.
Gió giang đôi cánh vô hình, tung bay
Gió có thể đến tất cả nơi nào mà gió muốn
Tuy nhiên…
Gió sẽ không bao giờ quay trở lại những nơi mà gió từng đi qua…

Giữa cánh đồng hoa cỏ. Những bông hoa li ti rung rinh trong gió.
Gió mệt mỏi trườn dài, lần đến mái tóc cô gái trẻ.
Không gian vắng lặng
Mùi máu xộc lên nồng nặc.

Cả Heji và FBI đều đã đến.
Tất cả như hóa đá.
Đau đớn.
Xót xa.

– Kudo ! _ Heji gầm vang lên. Cậu như một con một con sư tử lồng lộn lên.

Bộp !

Một bàn tay nắm chặt lấy cậu, ngăn không cho cậu chạy vào.

– Đừng…Đừng vào đó ! _ Giọng nói lọt thỏm giữa không gian . Khuôn mặt Jodie không chút biểu cảm. Đôi lúc, khi con người phải đối mặt với nỗi đau quá lớn thì họ cũng không ngờ mình lại bình tĩnh đến thế.

– Nhưng…Ít nhất cũng phải… _ Những lời nói như nghẹn lại trong cổ họng chàng thám tử trẻ tuổi.

Chàng trai trẻ bỗng nhận ra trong đôi mắt xanh lơ kia là sự cương quyết mạnh mẽ. Cứ như cô ta sẵn sàng bắn cậu ngay nếu cậu vẫn một mực vào trong đó. Trong phút chốc, ngọn lửa trong lòng cậu như bị ánh mắt kia dập tắt. Không phải vì sợ, chỉ đơn giản là vì cậu cảm thấy Jodie đã đúng.

– Hãy để…họ được ở bên nhau…

Giọng nói như chìm vào không gian vắng lặng. Gió thổi lồng lộng nhấn chìm tất cả. Để trả lại không gian riêng cho hai con người bất hạnh.

– Nào, đi thôi. Chúng ta còn có việc. _ Jodie khẽ liếc nhìn về phía họ, nhanh tay quệt đi giọt nước mắt nóng hổi vừa rơi ra. Một cách nhanh chóng, khuôn mặt lại trở về vẻ lạnh tanh ban đầu.
Duy chỉ có nỗi đau đớn là vẫn còn đong đầy trong đôi mắt xanh lơ càng làm người khác nhận ra con người thật của cô không chỉ đơn giản là vẻ nhí nhảnh bên ngoài.

Chào cậu Kudo ! Quả là nhìn cậu dưới hình dáng này mới công nhận cậu rất đẹp trai , rất ư là quyến rũ… _Jodie tíu tít khi thấy cậu” học trò” đến.
– Ha ha… _ Shinichi chỉ biết cười trừ trước sự nhí nhố của bà cô này !
– Mà này, cô cậu sinh viên của tôi. Hôm qua thế nào rồi ??? _ Vẫn là cái giọng trêu ghẹo kèm theo cái náy mắt đầy ngụ ý.

Shinichi chỉ biết tặc lưỡi rồi cười trừ.

– Thôi được rồi, vào chuyện chính nhé ! _ Jodie đổi chủ đề. Từ trong bếp nói vọng ra đủ cho cả hai nghe _ Cậu có ý định gì à ?

Shinichi đứng dựa vào tường. Đôi mắt xanh thăm thẳm như tìm kiếm điều gì đó.

– Cậu uống chứ ? _ Jodie chìa ra một lon bia cho Kudo, còn mình thì tu một hơi lon còn lại.
Shinichi cầm lấy lệ. Hai người lại im lặng nhìn ra phía ngoài khung cửa sổ. Cả hai đều đuổi theo dòng suy nghĩ của riêng mình.

– Là chuyện của bọn chúng à ?
– Vâng…



..
.
– Dù là loại tối tân thì sớm muộn bọn chúng cũng phát hiện. Với lại làm sao dễ dàng gài bẫy được…??
– Có thể bọn chúng sẽ biết nhưng nếu ta không cho bọn chúng cơ hội để phát hiện. Vụ việc này nhất định phải thực hiện thật nhanh. Nếu bắt sống thì có thể lần ra tên đầu sỏ còn nếu không, ta cũng chặt đứt được cánh tay thân cận của tổ chức Còn việc gài bẫy thì….em đã tính trước….


..
.
– Cậu định như vậy thật sao ? Chúng ta còn có cách khác mà. Có thể là khi khác, có thể là một ai khác….
– Mồi nhử bọn chúng hiểu quả nhất chính là em. Với lại nên bây giờ thì hơn…

Một khoảng im lặng trôi qua

– Nhưng như thế chẳng khác nào là tự sát…?
– Không sao, vốn dĩ em cũng không thể sống lâu hơn. Tốt nhất nên làm điều gì đó cần thiết. _ Một nụ cười hiền vụt qua môi cậu cậu thám tử trẻ tuổi _ Dù sao khi chất độc trong người phát tán, thì…
– Ý cậu là… _ giọng Jodie run lên
– Vâng, thuốc giải cũng như là thuốc độc. Độc tính trong người em ngày càng nhiều, nó đang phá hủy dần các tế bào, đến lúc nào đó…Không chịu đựng nổi nữa thì…
Đôi mày thanh tú nhíu lại, cậu không đủ sức để đứng nữa mà phải ngồi phịch xuống ghế sopha. Hơi thở đứt quãng. Mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt điển trai nhưng xanh xao.
Cơn đau đang giày vò, hành hạ cậu từng ngày, từng giờ.
Nỗi đau mà cậu đang phải chịu đựng là quá sức với một chàng trai 20 tuổi.
Sống với ngần ấy chất độc trong người…
Cậu ta quả thật rất đáng khâm phục . Nhưng cũng thật đáng thương…

– Nhưng nếu có thể…. _ Shinichi thôi không nhìn về phía ngoài cửa sổ nữa. Đôi mắt xanh thẳm như xoáy vào tâm can cô _ Nếu có thể, hãy đến sớm một chút…..sớm một chút…
– Tôi hứa. _ Giọng Jodie vang lên .

Akai bước đến bên cạnh. Khẽ đặt tay lên bờ vai đang run lên từng hồi.
Đôi mắt xám bạc lãnh lẽo. Anh vòng tay qua ôm lấy thân hình nhỏ nhắn.

Chứng kiến cái xác cậu nằm bất động làm Jodie không khỏi đau lòng.

Tại sao cô không ngăn cản cậu lại khi nghe về kế hoách điên rồ ấy ?
Tại sao cô không can thiệp kịp thời ?
Cô đã bồn chồn ở nhà cả ngày nhưng tại sao, tại sao không đến ứng cứu họ ?
Vì cô cũng muốn tiêu diệt tổ chức ấy.
Có phải cô ích kỉ quá không ???

Nỗi đau đớn, dằn vặt như nuốt chửng, bủa vây tâm hồn cô.

– Em không định làm sự hi sinh của họ bị vô nghĩa chứ ?_ Akai cất giọng trầm buồn. Đôi mắt xám bạc nhìn cô thật hiền.

Jodie quay lại nhìn họ một lần nữa.

Tôi xin lỗi Kudo. Nhưng …có lẽ, điều cô bé mong muốn nhất lúc này là được ở bên cậu. Và cô bé cũng là học trò mà tôi yêu quí nhất. Đó là điều duy nhất tôi có thể làm cho cô bé, và cả cậu nữa, Kudo. Cậu hiểu cho tôi nhé !

Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi môi mỉm cười. Nụ cười đầu tiên kể từ ngày gia đình cô bị sát hai. Nụ cười của Jodie Starling dành riêng cho Shinichi Kudo và Ran Mori !

– Cảm ơn cậu Kudo. Giờ thì mọi chuyện hãy để chúng tôi lo _ Jodie lần theo thiết bị nhỏ . Cả đoàn xe phóng theo hướng chấm đỏ di chuyển _ Nhất định tôi sẽ phải tiêu diệt cho bằng được các người ! _ Jodie gầm lên.

Môi mím chặt đến nỗi rách toạc. Bật máu. Vị tanh nồng của máu càng làm cô điên cuồng như một con sư tử khát máu.

Nợ máu sẽ phải trả bằng máu !

Gió yếu ớt len lỏi vào mái tóc xổ tung.
Đôi mắt tím biếc bất động.

Trong đôi mắt tím biếc kia, hình ảnh về cuộc chiến không cân sức vụt qua như một thước phim quay chậm.

Bọn người điên cuồng xả đạn vào cô.

Cậu ôm cô thật chặt.Hàng chục viên đạn xuyên qua lớp áo sơmi trắng. Máu bắn lên khuôn mặt thất thần của cô.Đó là máu của cậu .

Đạn vẫn tuôn không ngừng , đến khi cả hai gục xuống. Đến khi máu đã thấm vào đất, máu đã nhuốm đỏ cả một vùng hoa.

Gió dữ dội hất tung những chướng ngại. Gió lao đến bên họ. Gió cuốn phăng tất cả nhằm cứu vãn điều gì đó.
Nhưng gió đã không thể làm gì được.
Cũng như không ai có thể can thiệp vào…

Tiếng chuông gió va đập vào nhau hỗn loạn như báo một điềm dữ.
Và gió của cô….Đã rời xa cô rồi…

Nhẹ kê đầu cậu vào lòng mình. Bàn tay gầy xanh xao lần theo góc cạnh khuôn mặt của chàng thanh niên trẻ. Vuốt nhẹ mái tóc rối bù của cậu.
Khuôn mặt vẫn không bộc lộ cảm xúc. Đôi mắt tím long lanh ngày nào giờ đây trống rỗng .
Gió bỗng chốc mạnh lên. Đè rạp những cây hoa dại. Gió như muốn giang rộng đôi cánh của mình, ôm lấy hai con người bất hạnh này và mang họ đến nơi chỉ dành riêng cho hai người.

Những vết máu trên chiếc váy trắng mỏng manh quằn quại. Ba vết đạn. Máu cứ âm ỉ chảy.
Chàng trai trẻ nằm trong lòng cô cả người bê bết máu. Cậu đã hứng cả trận mưa đạn từ bọn chúng. Cậu ngã gục. Máu khô loang lỗ trên những cánh hoa dại xung quanh. Máu của hai người trộn lẫn vào nhau.
Một sắc đỏ thật đẹp, thật rực rỡ dưới ráng chiều.

Tớ yêu cậu , Ran Mori. Chưa từng ngừng yêu cậu và mãi mãi sẽ không ngừng yêu cậu.

Em…em cũng yêu anh, Shinichi Kudo. Em thật sự rất yêu anh, yêu hơn bất kì thứ gì trên đời.

Đôi mắt tím biếc bất chợt long lanh.
Đôi mắt đẹp đến mê hoặc lòng người những cũng buồn khôn tả
Cúi xuống thấp hơn, cô nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cậu.

Đôi khi, tình yêu chỉ đơn giản là vậy…

Gần đến rồi, Shinichi. Em đã có thể thấy thiên đường rồi. Nơi ấy có một khúc sông nhỏ. Bên kia sông là cả một hàng cây hoa nở trắng muốt. Những bông hoa trắng mong manh bay ngập trời trong gió. Tiếng chuông gió ngân lên trong veo…
Đợi em nhé, Shinichi…

Mái tóc mệt mỏi bết vào khuôn mặt xanh xao, đầy máu. Cô nhắm mắt lại. Những giọt lệ chậm chạp tràn qua hàng mi dài rồi lăn đến đôi môi mềm mại…

Vù..vù…
Tuyết ?
Tuyết rơi vào một ngày trời lộng gió. Tuyết rơi trắng xóa. Những bông tuyết thực sự rất đẹp. Tuyết vương trên mái tóc người thiếu nữ trẻ. Đôi môi vẫn còn phảng phất nụ cười hạnh phúc. Đôi mắt tím biếc xinh đẹp kia đã mãi mãi, mãi mãi khép lại. Cả cánh đồng ngập tràn tròn tuyết.

Gió ngưng bặt. Chuông gió lặng im. Không còn âm thanh trong veo ấy nữa. Cũng chẳng thể nhìn thấy ánh mắt tím biếc buồn man mác kia nữa.
Sắc đỏ của ráng chiều và sắc đỏ của máu trên nền tuyết trắng.
Một cảnh tượng thật rực rỡ !

Gió đã mang cả hai đi rồi.
Không gian trở nên vắng lặng. cô liêu.

Năm ấy, Shinichi Kudo và Ran Mori vừa tròn 20 tuổi.
Cuối cùng, cả hai cũng đã tìm được hạnh phúc cho họ.

Bởi vì gió sẽ không bao giờ quay trở lại những nơi mà gió từng đi qua.
Nên tiếng chuông gió kia xin nguyện sẽ đi theo gió, để được ở bên cạnh gió.
Để rồi, âm thanh trong veo kia sẽ lại vang lên trong một ngày lộng gió…

WINDY DAY

Forever_Stratovarius.(Piano)