A Mạch tòng quân
Tác giả : Tiên Chanh
Giới thiệu đơn giản
Cha mẹ A Mạch xuyên không trở về quá khứ, chỉ có một người con gái duy nhất là A Mạch. A Mạch vốn có mối quan hệ gắn bó mật thiết với người con nuôi của cha mẹ. Đáng tiếc, chỉ trong một đêm mà tan cửa, nát nhà…
Một năm nọ, trong một ngày hè ấm áp, nàng cùng hắn ở dưới gốc hòe, cùng mặc sức tưởng tượng về tương lai: có non xanh, có nước biếc, có một thị trấn nho nhỏ, có chàng – có thiếp……
Ai có thể đoán được chỉ vài năm sau, hắn đã trở thành một danh tướng, danh chấn tứ quốc, vinh hạnh được công chúa yêu thương……
Mà cũng đâu có ai ngờ được nàng tòng quân, lưu lạc, trưởng thành trong sương gió, trở thành một vị “Chiến thần” được người đời tôn kính, ngưỡng mộ……
Rồi một ngày nào đó, gặp lại nhau trên chiến trường, bọn họ nên làm như thế nào đây?
__________________
Mưa gió quay cuồng, máu nhuộm tịch dương, trống trận vang trời; mơ một ngày quay trở về cố hương, lệ thấm đẫm ánh trăng, đừng cười ta say. Huynh đệ nghĩa nặng, nữ nhi tình trường, chúng ta là ngọn thương đứng thẳng đón gió. Mưa bụi Giang Nam, khói báo động nơi đại mạc (2), dùng sinh mệnh của ta đổi lấy hạnh phúc trường tồn vĩnh viễn của giang sơn. Ân oán khắc sâu, yêu hận khó giải, dùng sinh mệnh của ta có thể xóa bỏ được hay không? Chúng ta ưỡn ngực, ngẩng cao đầu.
Cuốn sách này thuật lại hết thảy câu chuyện về một người con gái đóng giả nam trang tòng quân đánh giặc, về chiến tranh, về triều đình, về tướng quân, về hoàng tử……
Cuốn sách này ngoại trừ nữ chính, tuyệt đại bộ phận nhân vật còn lại đều là nam, trong đó có vô số loại nam nhân, tốt có, bại hoại có, bất quá tất cả đều là người thực tế, không ai vì một người con gái mà phải sống, phải chết. Trong lòng họ, mãi mãi không có gì trọng yếu bằng giang sơn, danh lợi so với tình yêu vĩnh viễn mê người……
Có bạn hỏi chẳng lẽ trong câu chuyện này không có tình yêu sao? Đương nhiên là có, nhưng chẳng lẽ cứ phải sống chết bên nhau thì mới gọi là tình yêu?
_________________
(1) độc nữ: gia đình chỉ có một người con duy nhất và người con đó là nữ
(2) đại mạc: sa mạc mênh mông
Trưa nắng, ghé qua nhà sách Phương Nam mua vài cây bút, đưa đẩy sao lại thấy cuốn này, cứ ngỡ nhìn nhầm. Nhìn tên truyện mà lòng bồi hồi, xốn xang, xao xuyến, … (lược 1000 chữ). Truyện hay, logic, ý tại ngôn ngoại (nhiều lúc không hiểu gì hết). Shi đã đọc xong từ lâu bên nhà cunconsaysua, đọc xong thật sự rất là ức chế, vì kết cục MỞ! Tiên Chanh có nhiều bộ nổi tiếng, trong đó, “Công chúa cầu thân” đã được xuất bản và rất được hoan nghênh. Không hiểu sao mà tác giả không xén bớt một tí sủng sang bộ này, làm đau lòng độc giả quá (trái tim Shi lại nhỏ máu huhuhuhu…)
[Update 10/8/2020: Sau bao nhiêu năm cày level ngôn tình lẫn đam mỹ, Shi đã ngộ ra chân lý: Bất kì tác giả nào cũng có tham vọng có thể một lần ngược người đọc tức chết, không chết không lấy tiền!~~]
Trong truyện, không biết anh nào là nam chính. An ủi là, tất cả đều yêu nữ chính và đều là soái ca (chuyện đương nhiên).
Thật sự thì nhà Lazycatmoon đã bình luận truyện một cách tương đối hoàn hảo, ít nhất là với Shi. Rốt cuộc, mối tình mà tác giả muốn là gì? Là tình yêu câm lặng và đáng thương – nhưng cũng rất đáng ghét của Thương Dịch Chi? Là tình yêu dằn vặt và mãnh liệt như lửa của Thường Ngọc Thanh? Là tình yêu thuần khiết và ấm áp của Đường Thiệu Nghĩa? Hay là mối tình “trúc mã lộng thanh mai” vỡ tan giữa những ngày tuổi trẻ của Trần Khởi?
Rất mừng vì bạn này có chung cảm nhận với mình về Thương Dịch Chi. Căn bản là nhân vật này bị độc giả ở nhà cunconsaysua chỉ trích rất nhiều, cho rằng anh ta không xứng đáng hay không có tư cách để có được tình yêu của A Mạch cũng như thổ lộ tình cảm của mình. Hay thậm chí có bạn còn không thể thấy được Thương Dịch Chi yêu A Mạch ở đâu (!) Tùy cách nghĩ mỗi người mà nói, cũng tùy vào lập trường mà nói nữa, không xét nét ai, không phê bình ai và không chỉ trích ai. Nhưng với Shi, Thương Dịch Chi vẫn là nhân vật nam mà Shi yêu nhất trong truyện.
Shi yêu, nhưng cũng vừa đau vừa hận. Hận anh ta tàn nhẫn, lạnh lùng, ngoan tuyệt. Hận anh ta đẩy hết trách nhiệm lên vai một người con gái – người con gái mình yêu thương nhất. Và đau cái nỗi đau không thể làm được một chuyện nhỏ gì cho nàng, không thể lặng yên ở bên cạnh nàng, hay cho dù đứng từ xa theo dõi cũng không thể, lại càng không thể thổ lộ tình cảm mãnh liệt dậy sóng trong lòng. Đau chứ!
Nhất là khi ta có thể thấy tình cảm của anh với A Mạch trải khắp mọi nơi. Từ những ngày đầu tiên làm thân vệ, lúc nhìn vẻ mặt “thẹn thùng” của nàng liền biết tim lạc mất rồi, lúc nổi cơn ghen thấu trời oan 200 lằn roi, rồi cả những ngày ngọt ngào chốn Thịnh Đô,… Shi dám chắc, đó là những ngày đẹp nhất cuộc đời Thương Dịch Chi, là chút sắc màu le lói giữa năm tháng ảm đạm vô nghĩa, là những hồi ức cũ mà không cũ – luôn gặp lại trong những cơn say…
Ai cũng có thể nhận ra anh ta yêu A Mạch. Yêu đến điên cuồng, yêu đến khắc cốt ghi tâm, vì yêu mà sợ hãi, cũng vì yêu mà buông tay. Đến cuối cùng, ngẫm lại chút trích đoạn “Thành Tổ và Ngôn phi” (chương 11), chợt một trận đau lòng lại trỗi dậy. Cuối cùng là, anh đang sống vì cái gì, vì ai vậy Dịch Chi? Như một cái xác xoay cuồng giữa quốc gia đại sự. Đến cuối cùng, bên cạnh bầu rượu cũng chỉ còn nỗi tương tư gặm xé tâm can, “nhất túy giải thiên sầu” mà sao “nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm”… ! Chợt nhận ra, giang sơn, đế vị,… từ lâu đã chẳng còn quan trọng nữa. Chờ một ngày “ngươi đến gặp ta!”…
Khuynh tẫn thiên hạ_Hà Đồ.
Có lúc Shi thấy trong truyện xuyên không, nữ chính hay hát vài bài hiện đại cho nam chủ nghe, không biết A Mạch mà hát bài này thế nào ấy nhỉ? *cười gian*
- A Mạch tòng quân (Tập1)
- Tác giả : Tiên Chanh
- Giá bìa : 129000 VNĐ
- NXB : Văn Học
- Kích thước : 16 x 24cm
- Số trang : 550 Trang
- Ngày xuất bản : Tháng 3/2012
Thực ra thì truyện này 6 quyển, chắc NXB gom 3 quyển in một lần.
[Update 10/8/2020: Nghe bài này bao nhiêu năm, gần đây mới kiếm ra được bản live.
Năm 2018 có tin đã xác định chuyển thể thành phim, nữ chính Trương Thiên Ái, nam chính Lâm Phong. Không biết anh đóng là ai.
Sau khi cày nát bộ Thái tử phi thăng chức kí, Shi đã nhận ra, nam chính trong lòng tác giả chính là Đường Thiệu Nghĩa. Nhưng nam chính của Shi vẫn mãi mãi là Thương Dịch Chi.]




Văn án (lời giải thích của Finale)(Finale là người viết lời bài hát,Hà Đồ thể hiện)
Chu Đế Bạch Viêm băng hà sau khi xưng đế 10 năm vào một đêm tuyết rơi.
Vị hoàng đế này xuất thân dân dã, không thích xa hoa, sau khi bức cung đoạt vị cũng phá hủy luôn cung điện kiến trúc mỹ lệ của tiền triều, mỗi đêm điều ngủ tại Cửu Long tháp, khi chết cũng ngồi khoanh chân trên một miếng đệm trong thạch thất trong tháp mặt hướng về một bức họa nữ nhân. Những cung nữ tiền triều còn hầu hạ tại đây đều nhận ra, nữ tử nhan sắc vô song trong bức họa chính là vị quý phi hậu cung mà tiền triều tiên đế sắc phong.
Hóa ra sau khi xóa ngôi được 10 năm, Bạch Viêm cuối cùng cũng theo người con gái ấy ra đi. Ông không để lại lời nào cho hậu thế.Vì vậy tất cả về vị hoàng đế khai quốc nhà Chu là một điều bí ẩn trong chín tầng bảo tháp được giấu kín theo bức họa phía sau bảy lớp màn vải cùng bị chôn vùi trong sử sách về sau.
Giải thích:
Bạch Viêm làm phản khởi binh công thành cũng là vì hồng nhan – là vị quý phi cuối cùng của Kính Đế. Kính Đế đem nàng ra trước thành uy hiếp Bạch Viêm và giết nàng nên mới có câu tiên huyết nhuốm bạch sa, bạch sa chính là chỉ vị quý phi mà Bạch Viêm đem lòng yêu thương. Lần gặp lại của Bạch Viêm và người yêu nào ngờ là lần sinh ly tử biệt, nhìn nhau mà chẳng thể nói được lời nào, chỉ vì quyết định chiếm ngôi của Bạch Viêm mà khiến người yêu phải hi sinh.
Na đạo thương ba thùy đích cựu thương ba: vết thương cũ ở đây ý nói là việc chứng kiến người yêu phải gả cho Kính Đế làm phi. Vì người yêu Bạch Viêm có thể lật đổ cả thiên hạ, thiên hạ chẳng qua là 1 thoáng thịnh thế phồn hoa mà thôi.
Tâm vươn ý mã: tư tưởng bất định, lòng thế này mà ý thế khác, không thể an tịnh được.
Thuyết ái chiết hoa bất ái thanh mai trúc mã: câu này nghĩa là thà yêu hoa tàn còn hơn yêu thanh mai trúc mã, yêu một tình yêu chợt đến chứ không yêu dạng tình yêu nảy nở từ từ phát triễn từ nhỏ đến lớn, có thể nói là một dạng nhất kiến chung tình, vừa gặp đã yêu dù cho người yêu có là hoa tàn của kẻ khác.
Dung hoa: chỉ nàng quý phi
Tối hậu thùy hựu đắc đáo liễu kiêm gia: câu này có lẽ là sai xót của người viết lời (finale), đáng ra phải viết là tiān xià ( tức là sau cùng đoạt được thiên hạ chứ không phải là jiān jiā ( kiêm gia kinh thi)
Theo lời bạn Hà Hoa Khứ thìvăn án trên là viết theo lịch sử,cái bài hát là viết dựa trên lịch sử,còn cái Khuynh tẫn thiên hạ-Loạn thế phồn hoa là viết dựa trên bài hát =.=”
Bản dịch 2:
Đao kích vang dội, đàn sáo cũng lặng câm
Ai đưa người ra xem ngoại thành tư sát
Bảy tầng sa y máu tươi tràn lụa trắng
Binh tướng nguy nan, lục quân không cứu
Ai ngờ gặp lại trong cảnh sinh tử vô thoại
Đương thời từng buộc tơ hồng trăm mối
Một bước sa chân đã cùng ai kết tình
Vết sẹo kia đến từ vết thương cũ nào đây
Sao còn có thể ung dung thưởng trà
Mà đạp đổ trận đồ thịnh thế yên hoa
Máu kia nhuộm thắm họa đồ giang sơn
Sao sánh nổi vết chu sa điểm trên trán người
Đánh đổ cả thiên hạ này cũng được
Thủy chung chẳng qua khỏi một kiếp phồn hoa
Máu đào nhuộm thắm cánh đào hoa
Thầm nghĩ ngày gặp lại người lệ đổ như mưa
Nghe chừng đao kiếm lịm tiếng
Lầu cao hấp hối ngả nghiêng
Nói cả đời này mệnh phạm đào hoa
Ai đã tính cho người quẻ ấy?
Đệ nhất vô khuyết, phong lưu không thể giả
Họa ảnh Tây lầu bên chiếc tỳ bà
Gió ấm xuy xuy ai sớm lòng thay đổi
Sắc trao hồn cùng điên đảo dung hoa
Vẫn chưa thể cùng đối chuyện dưới đèn
Nói chuyện thương hoa không thương thanh mai trúc mã
Kết quả một quẻ kia đã phán
Cuối cùng vì người mà khuynh đảo thiên hạ
Trăng sáng chiếu rọi ánh thiên nhai
Sau cùng ai chiếm được kiêm gia
Giang sơn hí vang trời chiến mã
Ôm ấp tiếng binh hùng trong tĩnh lặng
Gió thổi ngày sau lại xơ xác tiêu điều
Dung hoa tạ từ sau khi quân lâm thiên hạ
Bước lên chín tầng bảo tháp
Thưởng một đêm lưu tinh hạ trần
Trở về một thưở xưa kia
Năm tháng im lìm cũng làm người sợ hãi
Những đoạn mây khô dài ra mấy nhánh
Nguyên lai thời gian đã chóng vánh qua đi
Giữa mộng vàng dưới trăng cao lầu ấy
Đứng trước người mi mục không đổi thay
Phủi đi hoa tuyết rơi trên áo
Sóng vai nhìn trời đất bao la
Bản dịch 1:
Đao kích hòa cùng sáo trúc rền vang
Ai đem nàng ra xem cảnh chém giết thành ngoại
Bảy lớp sa y bạch sa nhuốm máu tươi
Binh lâm thành hạ lục quân bất khởi
Nào ai hay gặp lại đã sinh tử không lời
Đương thời vương vấn nghìn mối tơ duyên
Một quyết định sai khiến nàng gánh họa
Vết thương này nối tiếp cho vết thương cũ của ai đây
Liệu có thế ung dung mà thưởng trà
Phá xong trận này thịnh thế yên hoa
Máu nhuộm thắm họa đồ giang sơn
Chẳng thắm bằng chấm chu sa trên trán nàng
Lật đổ cả thiên hạ cũng được
Thủy chung chỉ là một thời phồn hoa
Máu đào đã nhuộm đào hoa
Thầm nghĩ gặp lại nàng lệ như mưa sa
Nghe đao kiếm như lặng im
Lầu cao ngã nghiêng khuynh đổ
Đúng là mang nợ một kiếp đào hoa
Là ai đã đoán cho nàng quẻ ấy
Đệ nhất phong lưu, không sao sánh bằng
Họa Lầu hướng tây vạng vọng tiếng tỳ bà
Gió ấm nơi nơi, ai tâm tư bất định
Thần sắc nhập hồn, điên đảo trước dung hoa
Vẫn không thể bên nhau dưới ánh đèn
Thà yêu hoa tàn không yêu thanh mai trúc mã
Rốt cuộc vẫn không tránh được quẻ này
Cuối cùng vì nàng mà đánh đổ thiên hạ
Minh nguyệt soi sáng thiên nhai
Sau cùng ai đoạt được kiêm gia kinh
Giang sơn chiến mã hí vang
Ôm ấp hào hùng ấy trong tĩnh mịch
Cuồng phong qua thiên địa tiêu điều
Dung hoa chết sau khi người được thiên hạ
Bước lên chín tầng bảo tháp
Ngắm một đêm lưu tinh đổi ngôi
Rồi trở lại trong phút chốc
Năm tháng lặng trôi khiến người ta khiếp sợ
Dây leo khô cằn cũng đâm chồi
Hóa ra thời gian cứ đều đều trôi đi
Trong mộng nguyệt hạ cao lầu
Dừng trước gương mặt y cũ của nàng
Rũ sạch hoa tuyết trên y phục
Sánh vai ngắm đất trời bao la.
Rồi quay trở lại trong phút chốc
Năm tháng lặng trôi khiến người ta khiếp sợ
Dây leo khô cằn cũng đâm chồi
Hóa ra thời gian cứ đều đều trôi đi
Trong mộng nguyệt hạ cao lầu
Dừng trước gương mặt y cũ của nàng
Rũ sạch hoa tuyết trên y phục
Sánh vai ngắm đất trời bao la.
Trong mộng nguyệt hạ cao lầu
Dừng trước gương mặt y cũ của nàng
Rũ sạch hoa tuyết trên y phục
Sánh vai ngắm đất trời bao la.
Khuynh tẫn thiên hạ_Hà Đồ.
Download here.
dāo jǐ shēng gòng sī zhú shā yǎ
shéi dài nǐ kàn chéng wài sī shā
qī zhòng shā yī xiě jiàn le bái shā
bīng lín chéng xià liù jūn bù fā
shéi zhī zài jiàn yǐ shì shēng sǐ wú huà
dāng shí chán guò hóng xiàn qiān zā
yī niàn zhī chā wéi rén zuò jià
nà dào shāng bā shéi de jiù shāng bā
hái néng bù dòng shēng sè yǐn chá
tà suì zhè yī cháng shèng shì yān huā
xiě rǎn jiāng shān de huà
zěn dí nǐ méi jiān yī diǎn zhū shā
fù le tiān xià yě bà
shǐ zhōng bú guò yī cháng fán huá
bì xiě rǎn jiù táo huā
zhī xiǎng zài jiàn nǐ lèi rú yǔ xià
tīng dāo jiàn yīn yǎ
gāo lóu yǎn yǎn yī xī qīng tā
shì shuō yī shēng mìng fàn táo huā
shéi wéi nǐ suàn de nà yī guà
zuì shì wú xiá fēng liú bù jiǎ
huà lóu xī pàn fǎn tán pí pá
nuǎn fēng chǔ chù shéi xīn yuán yì mǎ
sè shòu hún yǔ diān dǎo róng huá
wù zì bù kěn xiāng duì zhào chà
shuō ài zhé huā bù ài qīng méi zhú mǎ
dào tóu lái suàn de nà yī guà
zhōng shì wéi nǐ fù le tiān xià
míng yuè zhào liàng tiān yá
zuì hòu shéi yòu de dào le jiān jiā
jiāng shān sī míng zhàn mǎ
huái bào zhōng nà jì jìng de xuān huá
fēng guò tiān dì sù shā
róng huá xiè hòu jūn lín tiān xià
dēng shàng jiǔ zhòng bǎo tǎ
kàn yī yè liú xīng sà tà
huí dào nà yī shā nà
suì yuè wú shēng yě ràng rén hài pà
kū téng cháng chū zhī yā
yuán lái shí guāng yǐ piān rán qīng cā
mèng zhōng lóu shàng yuè xià
zhàn a méi mù yī jiù de nǐ a
fú qù yī shàng xuě huā
bìng jiān kàn tiān dì hào dà
huí dào nà yī shā nà
suì yuè wú shēng yě ràng rén hài pà
kū téng cháng chū zhī yā
yuán lái shí guāng yǐ piān rán qīng cā
mèng zhōng lóu shàng yuè xià
zhàn a méi mù yī jiù de nǐ a
fú qù yī shàng xuě huā
bìng jiān kàn tiān dì hào dà
mèng zhōng lóu shàng yuè xià
zhàn a méi mù yī jiù de nǐ a
fú qù yī shàng xuě huā
bìng jiān kàn tiān dì hào dà