Tags
Author: Hermione Byrne ( a.k.a hermione_emma_154 )
Pairing: Dramione
Rating: K
Category: Romance
Warning: O.O.C
Status: Finished
Summary: Tất cả bắt đầu dưới màn mưa trắng của những chiều London.
Comment cho fic tại: đây
..:: Under the rain ::..
-Dưới mưa-
Tặng Shane – QN. Happie birthday
...London chiều nay mưa…
Hermione bước nhanh hơn. Mưa đã bắt đầu nặng hạt rồi mà cái ô đen trên tay cô thì không có vẻ gì là có thể giữ cho chủ nhân nó khỏi bị ướt khi mà mưa và gió cứ mỗi lúc một mạnh hơn thế này. Túi hàng trên tay cô –kết quả của hơn 1h đồng hồ rảo trong siêu thị- dường như trở nên nặng hơn. Hermione cúi đầu tránh những hạt mưa bay loạn xạ vào mặt. Mưa vẫn rơi đều. Mưa bay loạn trong cơn gió chướng, tạt ướt cả chiếc áo khoác trắng dài Hermione đang mặc. Cô xốc lại túi hàng hóa lỉnh kỉnh trên tay, xoay xoay chiếc ô, cố tìm một hướng che khác có thể làm cô đỡ khó chịu hơn trong cơn mưa tưởng như không bao giờ dứt.
“Ối!” – Hermione kêu khẽ, nhăn nhó nhìn vạt áo khoác trắng đang lấm tấm những vệt đen nhớp nháp. Một tên con trai vừa chạy vượt qua cô và chính hắn đã làm vũng nước đọng bắn lên áo Hermione. Cũng chẳng phải chuyện to tát gì nhưng giữa lúc đang khó chịu vì mưa và gió thế này, Hermione lại cảm thấy cực kì bực bội.
Hình như trong tiếng mưa rào rào không ngớt, tên con trai lúc nãy cũng có thể nghe được tiếng kêu khó chịu của Hermione. Hắn chạy chậm dần rồi ngừng hẳn, đứng đó chờ đến lúc Hermione có thể bắt kịp mình…
– À, ừm… xin lỗi … ừm… – hắn vò rối đầu mái đầu bạch kim, lúng túng.
– Thiệt tình… – Hermione lầm bầm – lần sau anh làm ơn dòm kĩ đường một chút trước khi quyết định làm nước bắn vào người ta.
– Tôi đâu có cố ý… – Hắn liếc nhìn vẻ nhăn nhó trên gương mặt Hermione- Mà thôi, đền cô cái này. – hắn nói rồi đưa ra một bông hồng đỏ. Trong thời tiết ẩm ướt thế này, sắc đỏ của cánh hoa bỗng chốc trở nên rực rỡ lạ thường. Những hạt mưa vô tình bám trên những cánh hoa mịn mềm như nhung càng như làm bông hoa thêm phần rạng rỡ.
Hermione hết nhìn cành hoa lại nhìn vào tên con trai đối diện. Hắn cười cầu tài. Kể cũng lạ, Hermione cảm thấy nỗi giận hờn trong mình dường như đã tan đi trong nụ cười ấy. Cô bất chợt thấy mình cũng đang mỉm cười.
– Ờ… Dù sao thì cũng… ờ, cảm ơn anh.
– Tốt rồi. – Hắn thở phào nhẹ nhõm. – Cô đi cùng đường với tôi nhỉ. Ừm, nếu cô không phiền, tôi có thể xách đống đồ đó giúp cô – hắn chỉ vào túi đồ trên tay Hermione.
– Cảm ơn.
Dưới mưa, dưới hai tán ô đen, hai người sánh bước cùng nhau. Không một lời trò chuyện. Không một ánh nhìn. Chỉ có lặng im và cơn mưa không ngừng trút nước…
…
Dừng bước trước một quán café nhỏ ven đường, hắn trao túi hàng cho cô kèm lời từ biệt. Cô mỉm cười:
– Anh sống ở đây sao?
– Không, tôi… hẹn bạn gái mình ở đây. Chào cô nhé. – Hắn lại cười và mở cửa, bước vào trong.
Còn lại một mình, Hermione chợt hiểu, cành hồng lúc nãy đáng ra không phải dành cho cô.
…London chiều nay lại mưa…
Gập lại chiếc ô đen, Hermione bước vào quán café nhỏ. Bên ngoài mưa vẫn không chịu ngừng rơi nhưng trong căn phòng lại ấm cúng lạ thường, tựa hồ như bên trong là một thế giới hoàn toàn khác. Tách biệt và không hề liên quan gì đến thời tiết bên ngoài.
Hermione cũng không rõ vì lí do gì mà cô lại tìm đến đây, trong cơn mưa chiều tầm tã của London. Có lẽ một phần trong cô đang mong được gặp lại người con trai hôm trước. Cũng chẳng để làm gì, cứ cho là để cảm ơn hắn về cành hoa cũng được.
Gọi một ly cà phê nóng, Hermione thong thả thưởng thức mùi vị quyến rũ của thứ đồ uống đang được đặt trên bàn trong không khí ấm áp ngọt ngào của quán. Hắn không đến đây nhưng tìm được một nơi thú vị như quán nhỏ này thì kể cũng bỏ công cô lặn lội trong màn mưa trắng xóa của London.
Nhấp một ngụm nhỏ cà phê, Hermione chợt nhớ mình vẫn chưa biết tên hắn ta…
…London chiều nay vẫn mưa…
Quán café nhỏ vắng khách hơn bình thường. Lúc Hermione bước vào quán, cô chợt thấy một mái đầu bạch kim đang ngồi một mình nơi chiếc bàn nhỏ được đặt khiêm tốn trong góc phòng. Cô bước đến gần. Hắn ngước nhìn. Hắn nhận ra cô, khẽ mỉm cười. Nhưng hình như nụ cười của hắn hôm nay không như nụ cười hôm hắn gặp cô lần đầu tiên…
– Chào. Cô ngồi đây nhé. – Hắn chỉ vào một chiếc ghế đối diện với chiếc ghế hắn đang ngồi.
– Chào anh…
– Cô uống gì?
– Cà phê nóng. Tôi chỉ uống mỗi món này…
Hắn bỗng bật cười:
– Giống tôi quá.
Cô cũng cười…
…
– Anh… không đi cùng bạn gái mình sao?
– Không… chúng tôi chia tay… chỉ mới đây thôi… Lý do cũng trẻ con hết sức…
– Tôi xin lỗi… tôi hơi vô ý…
– Không có gì.
– …
– …
Im lặng.
Hermione khuấy tách cà phê của mình. Hắn cũng làm vậy…
Hermione nhấp một ngụm cà phê. Hắn cũng như cô…
Vẫn là im lặng.
Đồng hồ trong quán chỉ 5h chiều. Hermione đứng dậy. Người đối diện cô cũng đứng dậy…
– Cho tôi ga-lăng một chút nhé. Tôi sẽ trả tiền cà phê. – hắn cười.
…
– Anh biết không, tôi chợt nhớ ra… tôi vẫn chưa biết tên anh.
– À, Draco. Draco Malfoy. Và… tôi cũng chưa biết tên cô.
– Hermione Granger. Cứ gọi tôi là Hermy.
– Hermy, rất vui được gặp… à, rất vui được biết cô. – Hắn lại cười.
– Tôi cũng vậy, Draco. – Cô cũng cười.
…London chiều nay lại mưa như trút…
Quán café quen thuộc chỉ còn hai người. Một người con trai tóc bạch kim và một người con gái tóc nâu dày ngồi đối diện. Hai tách cà phê nóng trên bàn vẫn bốc khói, quyện trong ánh đèn vàng ấm áp. Người con trai bỗng cất lời:
– Hermy này, đi dạo nhé?
– Giữa trời mưa thế này?
– Ừm… quán café này chỉ nhắc tôi nhớ về cô ấy thôi…
– Tôi hiểu…
…
London vẫn mưa không ngớt. Vẫn dưới hai tán ô đen như buổi chiều hôm nào, vẫn không một lời nói chuyện, hai người bước bên nhau.
…London chiều nay mưa vẫn chẳng ngừng rơi…
Hermione đi cạnh Draco dưới tán hai chiếc ô đen. Vẫn là im lặng. Draco chợt ngừng lại trước cửa một cửa hàng bán hoa:
– Chờ tôi nhé. – hắn cười, vẫn nụ cười hiền mà quyến rũ.
– Ừm. – cô cũng cười. Dường như cô không thể ngăn mình đừng mỉm cười trước nụ cười của hắn.
…
– Tặng cô đó. – Hắn nói, lại mỉm cười, đưa ra trước ánh mắt ngỡ ngàng của Hermione một bó hồng đỏ thắm.
– Tặng tôi? Nhân dịp gì?
– Cũng chẳng nhân dịp gì cả. Chỉ là tôi nhớ lại hôm đầu tiên gặp cô, tôi đã tặng cô một bông hồng … mà…
– Mà…?
– Thực ra thì… ừm, cô thông cảm cho tôi nhé,… tôi cảm thấy có lỗi với cô… bông hồng hôm ấy… ừm,… đừng giận nhé… bông hồng đó, đáng ra… không dành cho cô…
– Nên giờ anh muốn chuộc lỗi chứ gì?
– Cứ coi là thế đi… Nhưng nếu cô không tha lỗi cho tôi…
Hermione đón lấy bó hoa, phì cười. Thật là…
– Anh tưởng tôi không biết chuyện đó à? Chuyện bông hồng đó vốn không phải cho tôi ấy.
– Cô biết à? Làm sao mà…
– À, tôi có một năng lực đặc biệt, ừm,… – Hermione cười đầy bí ẩn – tôi có thể đoán được bông hoa ấy là của ai và tôi còn biết người đó có ý nghĩa thế nào với anh nữa.
– Vậy… nếu cô có thể hiểu được cô ấy đã từng có ý nghĩa thế nào với tôi thì liệu… cô có hiểu được với tôi, cô quan trọng đến thế nào?
Trong tiếng mưa không ngớt, Hermione vẫn có thể nghe được tiếng trái tim mình đang loạn nhịp. Điều cô vừa được nghe và bó hồng đỏ cô vừa nhận… liệu…
London vẫn mưa. Mưa như trút nước. Có hay chăng một câu chuyện tình mới dưới màn mưa trắng xóa kia?
—– The end —–
P/s: Summary tôi đã ghi là “tất cả bắt đầu”. Ở đây có thể hiểu “tất cả” đã “bắt đầu” từ lần gặp gỡ tình cờ giữa Hermione và Draco. Nhưng nếu bạn đã mong đến một kết thúc đẹp cho cặp đôi này, bạn cũng có thể hiểu “tất cả” chỉ “bắt đầu” sau khi Hermione nhận bó hoa hồng mà Draco tặng.***********
Hello_Lionel Richie.
Đó là toàn bộ những gì tác giả đã ghi, Shi chỉ sưu tầm thôi. Shi cực cực cực kỳ thích cái ý tưởng Draco Malfoy sẽ thành một cặp với Hermione Granger. Lửa và băng. Sáng và tối. Nắng và mưa.
Như một điều kỳ diệu.
Với, ngoài lề tí, về bản Hello này. Thật ra, Shi trước đây cũng chỉ là “nghe qua” thôi chứ không có ấn tượng lắm, dù đó là một bản nhạc “kinh điển”, “nổi tiếng” đi chăng nữa. Cho đến khi xem phần cover của nhân vật Rachel và Jessie trong Glee 2. Cực kỳ lãng mạn luôn!!! Cho nên sau đó mới yêu bản nhạc này. Thật xin lỗi chú Lionel Richie.
Bài hát này được phát hành vào năm 1984 và được xếp các thứ hạng cao trong bảng xếp hạng của Billboard. Bài hát này cũng từng giành vị trí số 1 của UK Singles. Bài hát này được coi là bài gắn liền với tên tuổi của Lionel Richie.
Đây là official video.
Đây là bản Glee.

bạn cũng thích Dramione à? à, cho mình hỏi là link để cmt cho fic đã bị hỏng rồi :-s, k biết mình có thể cmt ở đâu nhỉ?
sao lại hỏng là sao???mình yêu cực, cơ mà đa số toàn là ngược =.=”
uầy, mình cũng yêu Dramione lắm lắm, bạn có tham gia 4rum về Dramione ở VN k? nếu chưa thì tham gia cùng bọn mình nhé, càng đông càng vui mà 😡
Link đây bạn: http://dpfd.forumvi.net/forum
Xin chào.
Anh đã cô đơn ở đây với hình bóng em trong tâm trí rất lâu
Và trong mơ anh đã đặt lên môi em ngàn nụ hôn
Thỉnh thoảng anh lại thấy em bước ngang cửa nhà
Chào em,có phải anh là người em tìm kiếm?
Anh có thấy điều đó trong mắt em
Anh có thể thấy điều đó trên môi em cười
Em là tất cả những gì anh muốn,và vòng tay anh vẫn luôn rộng mở
Vì em biết phải nói gì
Em biết cần phải làm gì
Và anh thật sự muốn nói với em,anh yêu em…
Anh rất muốn ngắm nắng đùa trên tóc em
Và nói với em một lần lại một lần anh cần em thế nào
Đôi lần trái tim anh như muốn vỡ ra
Chào em,anh thật sự muốn em hiểu
Bởi anh muốn biết em đang ở đâu
Anh tự hỏi em đang làm gì
Em có khi nào cảm thấy cô đơn,hay có ai đang thầm yêu em chăng?
Nói anh biết làm thế nào có thể chinh phục trái tim em
Anh chẳng tìm được một manh mối nào
Nhưng hãy để anh bắt đầu bằng cách nói,anh yêu em…
Chào em,có phải anh là người em tìm kiếm?
Bởi anh muốn biết em đang ở đâu
Anh tự hỏi em đang làm gì
Em có khi nào cảm thấy cô đơn,hay có ai đó yêu thương em chăng?
Nói anh biết làm thế nào có thể chinh phục trái tim em
Anh chẳng tìm được một manh mối nào
Nhưng hãy để anh bắt đầu bằng lời nói
Rằng,anh yêu em…
Hello – Lionel Richie.
Download here.
I’ve been alone with you inside my mind
And in my dreams I’ve kissed your lips a thousand times
I sometimes see you pass outside my door
Hello, is it me you’re looking for?
I can see it in your eyes
I can see it in your smile
You’re all I’ve ever wanted, (and) my arms are open wide
‘Cause you know just what to say
And you know just what to do
And I want to tell you so much, I love you …
I long to see the sunlight in your hair
And tell you time and time again how much I care
Sometimes I feel my heart will overflow
Hello, I’ve just got to let you know
‘Cause I wonder where you are
And I wonder what you do
Are you somewhere feeling lonely, or is someone loving you?
Tell me how to win your heart
For I haven’t got a clue
But let me start by saying, I love you …
Hello, is it me you’re looking for?
‘Cause I wonder where you are
And I wonder what you do
Are you somewhere feeling lonely or is someone loving you?
Tell me how to win your heart
For I haven’t got a clue
But let me start by saying …I love you