Bình “Không thị tẩm, chém!” – Lam Ngả Thảo.

Tình đầu đẹp như mơ, ngây thơ, trong sáng. Và…dại khờ.

Cái cảm giác luôn có một ánh mắt si mê lưu luyến dõi theo, cái cảm giác luôn có người quan tâm chăm lo đến từng sở thích, khẩu vị của mình, cái cảm giác có người chở che quý trọng như trân bảo…

Cảm giác được yêu…

Ngày xưa ngươi cảm thấy phiền hà, bị theo đuôi là chuyện khổ sở nhất thế gian, cực không thể tả. Chỉ có thể nhìn thẳng một đường phía trước mà chạy trốn, hận không thể biến mất trong mắt người ta… Chưa bao giờ có thể ngoảnh đầu nhìn lại người phía sau kĩ lưỡng một lần.

Để rồi rất nhiều năm sau này gặp lại, khi trong đôi mắt trong sáng mang ý cười kia không còn một tia si mê nào nữa, mới cảm thấy được điều đó còn khổ sở vạn lần hơn.

Mất đi rồi mới biết quý trọng, khi không còn bao giờ được nghe tiếng nàng gọi thân thương như ngày xưa, không bao giờ còn được nàng nhìn say đắm như ngày xưa, không bao giờ còn được nàng hạnh phúc chăm sóc như ngày xưa… ngươi liệu hối hận đến bao giờ?

Nhất là khi… chính mình đem gương lành ném vỡ?

Vì cái gì?

Thể diện, giới tính, chính trị,… quan trọng đến như vậy? Làm cho ngươi ngay cả tình cảm chính mình cũng không nhận, hay không dám nhận ra? Làm cho ngươi ngay cả những lời cay độc nhất, những hành động vô sỉ nhất cũng có thể làm được?

Qua một cuộc bể dâu, mọi chuyện sớm đã không thể quay đầu được nữa.

Mắt nàng đã lạnh.

Tâm nàng đã chết.

Da thịt cũng chẳng còn biết đau.

Chẳng còn sợ sẽ có người ghét bỏ, chẳng còn sợ sẽ bị một cước đạp vào hồ, chẳng còn sợ phụ thân cầm gậy chặn cửa đánh mắng, chẳng còn sợ bị bất công đối xử tàn tệ vì những mánh khóe nữ nhân bình thường, chẳng còn sợ mất đi một người mãi chẳng thuộc về mình… Hay, không xứng với mình như vậy.

Không còn cả hận.

Dĩ nhiên là vì chẳng còn thương.

Hắn vừa mong nàng quên hết mọi chuyện, lại sợ nàng quên đi mất hắn.

Năm đó… Nếu là năm đó thì thật tốt, nàng hận không thể không màng sống chết vì hắn, mọi bất đồng từ lớn hóa nhỏ, từ nhỏ hóa không, chỉ còn nàng và mối tình si với hắn, một lòng một dạ muốn gả cho người… Quân không biết.

Số phận trêu ngươi, đến khi nhận ra được, vụt tay nắm còn giữ được gì đâu?

Chỉ là chút tro bụi thời gian.

***

“An Dật, ngươi trước kia…Đã từng tưởng niệm một người như vậy sao?”_Thanh âm Yến Bình từ sau thân thể của ta truyền đến.

Bước chân ta trì trệ, lắc đầu:

“Chuyện trước kia, toàn bộ ta đều quên, tuyệt không nhớ rõ.”

***

Lúc mới yêu_Phương Vy.